Bóng tối đã nuốt chửng những tàn tích cuối cùng của hoàng cung Đại Yến, nhưng bên trong đại doanh của quân phản loạn Đại Thuận, ánh sáng lại rực lên một cách tàn nhẫn và quái dị. Kẻ chiến thắng không chỉ chiếm đoạt giang sơn, mà còn muốn nghiền nát tận gốc rễ tôn nghiêm của hoàng tộc cũ bằng một trò tiêu khiển man rợ mang tên "Giá nến mỹ nhân".
Khắp đại sảnh rộng lớn, ánh đuốc chập chờn soi rõ những vương phi, công chúa từng quen sống trong lụa là gấm vóc giờ đây phải đứng bất động như những bức tượng sáp sống. Họ khỏa thân hoàn toàn, hai tay bị trói quặt ngược lên trời hoặc nâng ngang ngực, trong khi lòng bàn tay bị đổ sáp nóng để cố định những ngọn nến lớn đang cháy rừng rực. Sáp nến nóng chảy bỏng rát nhỏ từng giọt xuống làn da mịn màng, cháy sém vào thịt da, nhưng chẳng ai được phép dịch chuyển hay rên rỉ. Chỉ cần một ngọn nến nghiêng ngả, chiếc roi da của lính canh sẽ lập tức quất xuống không nương tình, biến những nhành vàng lá ngọc thành những giá đỡ nến vô tri soi sáng cho cuộc cuồng hoan đẫm mùi máu và nhục dục.
Nhưng đỉnh điểm của sự bạo ngược và tột cùng của sự nhục nhã lại đổ dồn về phía trung tâm đại sảnh — nơi vị Hoàng hậu từng là mẫu nghi thiên hạ đang phải gánh chịu hình phạt tàn độc nhất.
Để phơi bày sự thất thế của bậc tôn quý nhất triều đại cũ, chúng không để nàng đứng như những nữ quyến khác. Hoàng hậu bị lột sạch y phục, bị ép lật ngược người, hai chân bị kéo dang rộng và trói chặt vào hai cây cột gỗ lớn hướng lên trần nhà, đẩy toàn bộ cơ thể vào một tư thế vô cùng ê chề.
“Cẩu hoàng đế của các ngươi từng nói ả có thể chống đỡ một nửa bầu , nay ta để ả làm chỗ dựa cho ánh sáng của đại quân ta!” — Gã chủ tướng bừng bừng men rượu, cười man rợ giữa tiếng hò reo khích lệ của đám thuộc hạ.
Một cây nến đại to bằng cổ tay, thắp ngọn lửa vàng vọt, bị chúng thô bạo cắm thẳng vào nơi tư xuân của nàng. Sáp nến nóng bỏng bắt đầu chảy dọc xuống, thấm sâu vào vùng thịt da nhạy cảm nhất. Nỗi đau đớn khủng khiếp về thể xác hòa lẫn với sự sỉ nhục tột cùng khiến Hoàng hậu co giật kịch liệt, đôi môi cắn chặt đến bật máu để không thốt lên tiếng khóc than trước lũ nghịch tặc. Giọt nước mắt của người từng đứng đầu hậu cung lăn ngược từ khóe mắt, chìm vào mái tóc rối bời xõa tung trên mặt đất đầy rượu cặn.
Ở góc sảnh, các nam nô hoàng tộc bị xích chân tay, quỳ rạp dưới đất và bị ép phải chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng ấy. Những tiếng nấc nghẹn ứ lại trong cổ họng, những đôi mắt đỏ ngầu phẫn uất nhìn ngọn nến trên cơ thể Hoàng hậu cứ ngắn dần, rỉ sáp nóng như máu chảy.
Khi canh ba gõ nhịp, ngọn nến đại cắm trên thân thể Hoàng hậu đã cháy lụi. Sáp nến nóng hổi tuôn trào rồi đông cứng lại, bám chặt vào vùng da thịt nhạy cảm nhất thành một lớp màng dày, xám xịt và bỏng rát. Căn phòng bắt đầu tối sầm lại, và đó cũng là lúc gã chủ tướng nở một nụ cười hiểm độc, tung ra mệnh lệnh tàn độc nhất trong đêm:
“Lũ nam nô kia! Vào đây thay nến mới cho Hoàng hậu của các ngươi. Dùng tay mà bóc sạch lớp sáp cũ ra, không sạch thì lấy đầu!”
Tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên đầy kinh hoàng. Từng người một, từ những vị hoàng tử trẻ tuổi cho đến các vương tôn công tử, bị binh lính dùng cán giáo thúc mạnh vào lưng, ép phải quỳ bò đến trước bục gỗ — nơi Hoàng hậu đang bị treo lật ngược, hơi thở đã thoi thóp vì đau đớn.
Đối với những nam nhân hoàng tộc, đây là hình phạt tàn nhẫn hơn cả muôn đao trì cốt. Người đàn bà đang nằm kia là mẫu hậu, là hoàng tẩu, là biểu tượng tôn nghiêm duy nhất còn sót lại của dòng tộc. Giờ đây, họ bị ép phải dùng chính đôi bàn tay trần của mình để chạm vào nơi riêng tư nhất của nàng trước sự chứng kiến, giễu cợt của hàng trăm con mắt ti tiện.
Vị hoàng tử trẻ tuổi run rẩy quỳ sụp xuống, đôi bàn tay co quắp vì sợ hãi và nhục nhã không dám đưa lên. Nhưng một cái báng súng lập tức nện xuống bả vai, ép gã phải rướn người tới. Khi những ngón tay chạm vào lớp sáp đông cứng bám chặt trên da thịt Hoàng hậu, gã cảm nhận được cơ thể nàng khẽ run lên bần bật trong vô thức.
Lớp sáp nến khi nguội đi đã dính chặt vào da thịt nhạy cảm. Mỗi một lần các nam nô dùng móng tay run rẩy bóc, gỡ từng mảng sáp ra, là một lần kéo theo những vệt máu tươi rỉ ra từ cơ thể Hoàng hậu. Nàng cắn chặt răng đến mức răng lung lay, môi rách rưới, không để bật ra tiếng kêu, nhưng những giọt mồ hôi lạnh vã ra như tắm đã tố cáo sự đau đớn đến tột cùng.
Sau khi lớp sáp cũ đẫm máu bị bóc sạch, một cây nến mới, to và dài hơn, lại được lính canh thô bạo nhét vào vị trí cũ. Ngọn lửa lại được thắp lên, soi rõ những gương mặt nam nô đầm đìa nước mắt và máu, bàn tay họ còn dính đầy những mảng sáp pha lẫn huyết nhục.
Chúng bắt họ làm lần lượt, người này nối tiếp người kia, biến sự sỉ nhục thành một vòng lặp vô tận không có lối thoát. Giữa tiếng cười hô hố của quân phản loạn Đại Thuận, lòng tự trọng, luân thường đạo lý và cả linh hồn của những kẻ sống sót thuộc vương triều cũ đã hoàn toàn bị nghiền nát thành tro bụi dưới gót giày của kẻ chiến thắng.
