Bối cảnh câu chuyện đột ngột chuyển sang một khúc quanh rợn ngợp và biến thái hơn khi gã chủ tướng của quân phản loạn Đại Thuận — thay vì chỉ dùng bạo lực hủy hoại thể xác Hoàng hậu — lại chọn một hình thức giam cầm quái đản để thị uy sức mạnh tuyệt đối. Đối với người phụ nữ từng đứng đầu hậu cung, đây là kiếp sống nhục nhã, ê chề đến mức sống không bằng chết, nhưng nàng buộc phải nuốt ngược nước mắt vào trong để bảo toàn tính mạng, ôm lấy một tia hy vọng mong manh về giọt máu cuối cùng của hoàng tộc.
Kiếp sống "bàn trà" nơi đại điện
Giữa căn phòng lớn của mật dinh ngập tràn ánh đuốc, vị Hoàng hậu tôn nghiêm ngày nào giờ bị ép phải quỳ sụp, chống cả hai tay và hai đầu gối xuống sàn đá lạnh giá, lưng giữ thẳng tắp như một chiếc bàn trà hầu hạ kẻ thù.
Nàng không bị quất roi da hay đổ sáp nóng lên da thịt, nhưng để khóa chặt tiếng kêu và tước đoạt hoàn toàn quyền làm người, quân phản loạn đã dùng đến những công cụ bằng gỗ trơn nhẵn mang tính nhục hình cao độ: một chiếc ngọc thế giả bị nhét chặt, khóa kín lấy khoang miệng khiến nàng không thể thốt ra một nửa âm thanh, và một dị vật khác cắm sâu vào âm hộ để cố định tư thế, hoàn toàn cắt đứt mọi khả năng kháng cự hay dịch chuyển.
Mỗi khi gã tướng quân nâng chén rượu sâm panh hay đặt mạnh chén trà sứ xuống tấm lưng trần của "bàn trà người" ấy, cả cơ thể Hoàng hậu lại khẽ run lên bần bật. Nàng nhắm nghiền hai mắt, cắn chặt vật cản trong miệng, dùng thứ ý chí sắt đá cuối cùng của bậc mẫu nghi để chịu đựng. Giữa sự im lặng đè nặng như ngọn núi, ánh mắt nàng thỉnh thoảng liếc qua ô cửa sổ nhỏ, hướng về phía đại ngàn tối tăm mịt mùng — nơi nàng đinh ninh rằng đứa con trai của mình, hoàng tử Tuệ Nghi, đã may mắn trốn thoát khỏi móng vuốt của bầy sói đói.
Đốm lửa âm ỉ trong rừng sâu
Cách đại doanh của quân phản loạn ba dặm đường sơn cước, bên trong một hang đá ẩm ướt, tối tăm giữa lòng núi rừng biên viễn, Tuệ Nghi đang siết chặt bàn tay rách nát, chai sần của mình. Khác với sự bi thương, buông xuôi của những nam nô đang bị đày ải, trong đôi mắt của vị hoàng tử trẻ tuổi này đang bùng lên một ngọn lửa hận thù rực cháy.
Gã thừa hiểu rằng bản thân không thể dùng tay không tấc sắt để chống lại hàng vạn đại quân Đại Thuận, nhưng gã nắm giữ lợi thế của một kẻ ẩn mình trong bóng tối:
- Tập hợp tàn quân: Tuệ Nghi lặn lội qua các thung lũng, kết nối với những cấm vệ quân và thị vệ trung thành còn sống sót sau trận chiến kinh hoàng, từng bước hình thành một toán tinh binh nhỏ nhưng vô cùng lỳ lợm.
- Thám thính mật dinh: Gã nhiều lần cải trang thành phu củi, âm thầm luồn lách qua các trạm gác để nắm rõ quy luật tuần tra của kẻ thù tại dinh thự — nơi vốn là một hành cung cũ của hoàng gia, ẩn giấu một lối mật đạo bí mật dẫn thẳng vào hậu sảnh.
“Mẫu hậu, xin người hãy ráng gượng thêm chút nữa... Chỉ cần con còn một hơi thở, con nhất định sẽ đưa người bước ra khỏi vũng bùn ô nhục này.” — Tuệ Nghi thì thầm trong đêm sâu, đôi tay kiên định mài sắc lưỡi đoản kiếm dưới ánh trăng lạnh lẽo.
Thời gian không còn nhiều. Khi quân phản loạn bắt đầu thu xếp để rút toàn bộ lực lượng về chính quốc thiết lập vương triều mới, cũng là lúc canh bạc sinh tử của Tuệ Nghi chính thức hạ màn. Một cuộc tập kích trong đêm mưa bão đang được lên kế hoạch tỉ mỉ, chĩa mũi nhọn trực diện vào nơi Hoàng hậu đang lặng lẽ làm chiếc bàn trà câm lặng cho gã chủ tướng tàn độc.
