LUÂN PHIÊN ĐIỀU GIÁO
Tác giả: Si Mị.
Tình trạng: đang thực hiện.
DISCLAIMER / CẢNH BÁO NỘI DUNG:
- Đây là một tác phẩm hư cấu (fiction). Mọi nhân vật, bối cảnh và sự kiện đều được xây dựng nhằm phục vụ mục đích giải trí. Mọi sự tương đồng về nhân vật, sự kiện,... đều là trùng hợp, không nhằm ám chỉ bất kỳ cá nhân và tổ chức nào.
- Truyện chứa các nội dung chỉ dành cho độc giả từ 20 tuổi trở lên (20+), bao gồm nhưng không giới hạn ở:
- BDSM.
- Nội dung tình dục người lớn (cao H), kể cả ngôn ngữ và tình tiết.
- Bạo lực và các tình tiết có thể gây khó chịu.
- Quan hệ quyền lực, ép buộc trong phạm vi hư cấu.
- Nếu bạn dưới 20 tuổi, nhạy cảm với các chủ đề trên hoặc cảm thấy không phù hợp, vui lòng không tiếp tục đọc. Việc lựa chọn tiếp tục theo dõi đồng nghĩa với việc bạn xác nhận mình đủ độ tuổi và tự chịu trách nhiệm đối với trải nghiệm đọc của bản thân.
- Xin nhắc lại: Đây là tác phẩm hư cấu có chứa nhiều yếu tố 20+. Vui lòng cân nhắc kỹ trước khi đọc. Tác giả và chủ quản website không chịu trách nhiệm đối với bất kỳ ảnh hưởng hoặc tác động tiêu cực nào phát sinh từ việc người đọc tự nguyện tiếp cận nội dung của tác phẩm.Thể loại: BDSM, cao H, xôi thịt, bạo lực, 20+... nói chung là không dành cho người đọc < 20 tuổi.
- Tất cả các chương đều được đặt Pass, Các chương "lấy pass" có pass là simi
Giới thiệu:
"Diệt cỏ phải diệt tận gốc, nếu không gió xuân thổi lại mọc."
Vương triều mới lên chỉ tập trung hưởng lạc, lại mang hoàng thất cựu triều ra lăng nhục. "Nam lăng trì, nữ xung kĩ (làm kỹ nữ)" liệu có phải đã là cực hạn?
Một người có thể chịu nhục đến mức nào, và người trên cao sẽ có cao chiêu gì?
Con cháu hoàng thất vốn ăn trắng mặc trơn, cơm bưng nước rót liệu có thể nhẫn nhịn đến mức nào?
Hình cụ liệu có thể chà đạp một con người đến mức nào?

