Khi bình minh ngày thứ tư ló dạng, cung điện nguy nga giờ chỉ còn là một phế tích đầy tro tàn và máu. Cuộc hành hạ thể xác và tinh thần đêm qua nhường chỗ cho một sự tính toán lạnh lùng và thực dụng của kẻ chiến thắng: Thương mại hóa toàn bộ vương triều sụp đổ.
Sân rồng Đại Yến — nơi từng bao lớp văn võ bá quan áo mão xum xoe, dập đầu tung hô vạn tuế trong những buổi thiết triều trang nghiêm — nay đã biến thành một trường đấu giá lộ thiên tàn nhẫn và nhơ nhớp dưới ách thống trị của triều Đại Thuận.
Giữa không gian phảng phất mùi máu tanh và khói xám của chiến trận, những con người mang dòng máu cao quý nhất của hoàng tộc bị lùa ra giữa trời nắng gắt. Không còn long bào, không còn ngọc ngà châu báu, họ bị trói trần trụi từng nhóm, bị đám quan lại tay sai cùng thương nhân giàu có vây quanh, chỉ trỏ, cân đo, đong đếm chẳng khác nào súc vật ngoài chợ phiên.
Trên đài cao, nơi ngai vàng rồng phượng ngày trước nay đã bị đập vỡ một góc, những kẻ chiến thắng ngạo nghễ thưởng ngoạn vở kịch suy vong của một triều đại. Bảng phân loại số phận được yết thị bằng những nét chữ nguệch ngoạc, lạnh lùng định đoạt sinh mệnh hàng trăm con người:
Nam nhân khỏe mạnh (Các hoàng tử, vương tôn trẻ tuổi): Bị xích chung thành từng chuỗi dài, định giá theo cân nặng và sức bền thể xác. Hướng đi của họ là những mỏ quặng lạnh thấu xương ở cực Bắc hoặc những bến sông nước xiết làm phu kéo thuyền ngược dòng Hắc Thủy, vắt kiệt giọt mồ hôi và máu cuối cùng cho đến khi ngã quỵ.
Nam nhân già yếu và trẻ nhỏ: Bị định giá rẻ mạt như cỏ rác, hoặc bị bán làm gia nô hạng thấp cho đám quan lại tân triều để sai bảo, hoặc bị đưa vào cung hoạn để làm kiếp nô bộc hèn mọn, triệt tiêu hoàn toàn huyết mạch tông thất.
Cựu Hoàng hậu và các phi tần dòng chính: Không đem bán. Họ thuộc quyền sở hữu đặc biệt của quân đội, bị giam giữ tại Giáo phường ty kinh thành để làm công cụ thị uy và phục vụ nhu cầu hoan lạc tột cùng của các tướng lĩnh cấp cao.
Công chúa, quận chúa trẻ tuổi: Trở thành món hàng béo bở nhất trong phiên đấu giá. Chúng được gả bán, trao đổi bằng vàng ròng cho các thương nhân giàu có hoặc các kỹ viện hạng sang ở biên thùy, phụ thuộc hoàn toàn vào nhan sắc tàn tạ trong nước mắt.
Cao trào: Tiếng gầm giữa chợ người
Khi những tên thương nhân béo phở bước tới, thô bạo lật cằm, bẻ ngón tay của một vị quận chúa trẻ tuổi để xem xét da thịt, tiếng khóc nghẹn ngào và sự uất hận cuối cùng đã bùng nổ.
Một vị hoàng tử trẻ, dù bị xiềng xích nặng nề và những vết roi quất tơi tả trên lưng, vẫn cố rướn người đứng dậy. Ánh mắt gã đỏ ngầu máu, gầm lên một tiếng xé rách không gian:
“Lũ nghịch tặc Đại Thuận chúng mày! Giang sơn này có thể mất, nhưng xương cốt họ Yến ta không bao giờ cúi đầu trước loài cẩu tặc!”
Tiếng gầm phẫn nộ ấy cắt ngang bầu không khí nhố nhăng của phiên chợ. Nhưng cái giá của sự phản kháng ấy đến ngay lập tức. Gã giám sát viên của triều Đại Thuận cười nhạt, vung roi sắt quất mạnh một nhát chí mạng vào ngực vị hoàng tử. Lực đánh tàn bạo khiến gã hộc máu tươi, ngã quỵ xuống vũng bùn trước sự chứng kiến lạnh lùng của đám đông.
“Cãi lệnh? Đồ phế vật mà cũng đòi lớn giọng ở đây sao? Lôi cổ nó ra phía mỏ quặng Bắc Địa, đánh gãy chân trước khi cho lên xe chở hàng!” — Tiếng quát tháo lạnh lùng vang lên, dập tắt ngọn lửa phản kháng yếu ớt cuối cùng. Những người xung quanh cúi gằm mặt, không dám thốt lên một lời. Nước mắt hòa lẫn với bùn đất trên khuôn mặt những vương tôn công tử. Từng người một bị lôi lên bục gỗ, bị lột trần để người mua kiểm tra răng tóc, cơ bắp. Tiếng búa đập của gã quản lý chợ nô lệ vang lên khô khốc, mỗi nhát búa là một số phận bị định đoạt, một gia đình hoàng tộc bị chia lìa vĩnh viễn về các phương trời.
Kẻ đào thoát trong bóng tối của lịch sử
Giữa lúc toàn bộ doanh trại đang náo loạn bởi cuộc phân chia chiến lợi phẩm, một biến cố đã âm thầm diễn ra.
Nguyễn Huệ Nghi (tên hư cấu của vị hoàng tử thứ chín) — người đêm qua bị ép phải tự tay thay nến cho Hoàng hậu — đã tận dụng một khe hở chết người của kẻ thù. Nhờ vóc dáng gầy guộc sau những ngày bị giam cầm và bàn tay dính đầy sáp nến bôi trơn từ đêm trước, gã đã âm thầm dùng một mảnh sắt nhặt được từ vũ khí gãy để cạy chốt chiếc còng tay thô sơ.
Khi chiếc xe bò chở nam nô đi qua đoạn dốc quanh co dẫn ra cửa thành — nơi những đống xác chết chưa kịp chôn cất bốc mùi nồng nặc khiến lính canh phải bịt mũi, lơ là cảnh giác — Huệ Nghi đã hành động.
- Cú nhảy sinh tử: Gã lao mình ra khỏi xe, lăn xuống triền dốc đầy gai góc và bùn lầy, chấp nhận để đá nhọn cào rách da thịt.
- Sự ẩn nấp điên cuồng: Gã bò trườn qua hàng trăm xác chết của binh lính và dân thường, dùng máu và bùn đất bôi lên khắp mặt mũi, giả làm một cái xác không hồn nằm bất động giữa chiến trường.
Khi quân phản loạn phát hiện thiếu người và đảo điên tìm kiếm, tiếng tù và rú lên khắp núi rừng, nhưng Huệ Nghi đã kịp lết thân xác tàn tạ vào sâu trong rừng rậm âm u.
Ngọn lửa tàn âm ỉ
Bước chân vào rừng sâu, Huệ Nghi ngoảnh đầu nhìn lại kinh thành lần cuối. Nơi đó, tiếng khóc của mẫu hậu, của các hoàng tỷ vẫn vang vọng trong gió ngàn.
Bàn tay gã, nơi vẫn còn bám những vệt sáp nến khô khốc lẫn máu của Hoàng hậu, siết chặt lại đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Gã đã trốn thoát, nhưng không phải để sống một đời an yên, mà để mang theo huyết hải thâm thù của một vương triều. Kẻ chiến thắng nghĩ rằng chúng đã tận diệt được tận gốc dòng máu hoàng gia, nhưng chúng không biết rằng, một đốm lửa tàn đầy oán hận vừa kịp nhen nhóm trong bóng tối của đại ngàn.
