Sáng hôm sau, 07:00, Giảng đường A, Khối pháo binh.
Không khí buổi chuyên đề lý thuyết về "Xác định quỹ tích đạn đạo trong điều kiện bão" diễn ra trong sự im ắng đến kỳ lạ.
Vị trí bàn đầu — nơi vốn thuộc về Samezu Sae, thủ khoa của khóa, người luôn có mặt sớm trước 15 phút với tập tài liệu chỉnh tề — hôm nay trống trơn. Trên mặt bàn gỗ chỉ có một khoảng trống thênh thang, đối lập hoàn toàn với sự xôn xao, bàn tán nhỏ to của các học viên xung quanh.
"Sae không đến thật à?"
"Nghe bảo hôm qua không hoàn thành bài chép phạt, bị Giáo quan Lucas đình chỉ học rồi."
"Trung tá Lucas nói là làm, thiên tài hay thủ khoa gì phạm luật cũng bay màu như thường…"
"Tinh tướng cho lắm vào... hôm qua lúc bị đình chỉ còn bật lại Giáo quan luôn cơ mà!"
"Nói chung là hôm nay chỉ nên im lặng nằm thở thôi, đừng có để bị chú ý! Hồi sáng tôi gặp Giáo quan Lucas ở căn-tin, có vẻ... căng thẳng đấy!"
Giữa những tiếng xầm xì, tiếng giày đinh vang lên từ hành lang. Lucas bước vào lớp, bộ quân phục phẳng phiu không một nếp nhăn, cuốn sổ bài giảng kẹp dưới nách. Gương mặt anh vẫn lạnh tanh như được tạc từ một khối băng ngàn năm. Lucas bước lên bục giảng, không khí lớp im bặt như thể vụ kỷ luật chấn động ngày hôm qua chưa từng xảy ra và nãy giờ cũng chẳng hề có chút xôn xao nào.
Lucas khởi động máy chiếu, quét ánh mắt hổ phách nhìn xuống lớp học. Anh dừng lại ở chiếc bàn trống đầu tiên đúng một giây, rồi thản nhiên thu hồi tầm mắt, mở sổ ra. "Bắt đầu điểm danh," giọng Lucas vang lên, đều đặn và lạnh lùng, chính thức xác nhận việc Sae không có mặt trên lớp ngày hôm nay.
Sae thật ra có đến lớp, nhưng không dám vào, cô đứng ở cửa sau lớp, trong cái khe hẹp giữa cây cột và góc tủ tài liệu mà chỉ củ cải một mét rưỡi như cô có thể nghĩ ra, vừa đủ khuất tầm nhìn của giáo quan đứng lớp, vừa đủ để thấy nội dung trên bảng và nghe được giọng giảng bài trầm thấp của Lucas. Sae không cố tỏ vẻ nghiêm túc, chỉ im lặng rút ra quyển sổ tay và vài trang tài liệu được ghi chú chi chít bằng hai ba màu mực.
Cô dĩ nhiên là không dám vào lớp! Lời cảnh cáo hôm qua có thể chỉ do anh thuận miệng nói ra, nhưng nếu cô dám công khai bước vào lớp thì chẳng khác nào tát thẳng vào mặt một trung tá cả!
Bài học hôm qua rất rõ ràng: nếu không cần thiết thì đừng đem mạng mình đi đổi, và nếu đổi thì phải đổi được giá cao nhất có thể. Sae hơi nhướng người để nhìn rõ phần biểu đồ tọa độ mà Lucas vừa vẽ ở cuối bảng, đồng thời xác nhận cậu bạn mà cô đã nhờ hỏi bài có đi học rồi vội vã ngồi thụp xuống ngay. Trên bục giảng, giọng Lucas vẫn đều đều, rành rọt. Mỗi điều chỉnh thông số của anh trên hệ thống đều được kiểm soát và giải thích rất dễ hiểu.
Đến giờ giải đáp thắc mắc rồi! Sae như nín thở nghe cậu bạn mình đã nhờ vả đọc lên câu hỏi về cách ước lượng sai số trong môi trường gió xoáy - một trường hợp phổ biến và khá đặc trưng tại mặt trận phía Tây. Lucas không vội đáp, anh hỏi thêm một vài thông số kỹ thuật khá cụ thể. Cậu bạn đớ người! Sae chết lặng. Cô có hệ thống thông số này, nhưng đã không ghi note cho cậu bạn vì nghĩ chỉ cần đưa ra vấn đề và chờ Lucas định hướng giải quyết thôi! Không gian như hóa đá.
Cô càng ép mình sâu hơn trong khe tủ, dỏng tai chờ đợi, tự nhủ. "Không có thông số chi tiết thì giáo quan chỉ cần trả lời định hướng là được mà! Không cần chi tiết đâu, ngài dư biết tôi đang nói đến trường hợp nào mà! Chính là chiến trường ngài bám trụ cả 10 năm đấy!"
Lucas hỏi thêm vài câu. Cậu bạn kia vẫn còn ứng phó được một chút, cho rằng câu hỏi này xuất phát từ một trường hợp vô tình đọc được trên thư viện, do sơ xuất nên không ghi rõ thông số, sẽ bổ sung và đối chiếu sau, chỉ cần xin chỉ điểm hướng giải quyết.
Sự im lặng kéo dài khiến Sae bắt đầu tự trấn an: "Chỉ cần nghe xong phần đáp án mình sẽ chuồn ngay! Sẽ không ai biết!"
Nhưng, đáp lại sự chờ đợi của cô lại là: "Câu hỏi rất thú vị, nhưng tôi tin là người gửi nó có thể cung cấp thông tin cụ thể hơn cho tôi trước khi tôi trả lời!". Lucas dừng lại, giọng sắc như dao. "Tôi không cho phép học viên vô kỷ luật ngồi trong lớp của tôi. Nhưng tôi càng ghét những kẻ đứng ngoài cửa lén lút như ăn trộm". Lúc này, Sae đã không kịp chạy nữa. Giọng Lucas trầm thấp, lạnh lẽo như một đao phủ. "Samezu Sae! Cô tự bước lên bục giảng để chịu trách nhiệm về sự vô kỉ luật của mình hay cần tôi xuống tận nơi "mời" cô lên?".
Sae hít vào một hơi khí lạnh, đại não cũng như đông cứng, các vết thương tạm thời ngừng đau, cả cơ thể đều gào lên: "Toi rồi!". Cô dư hiểu "bước lên bục giảng" nghĩa là gì! Vị trí đó, nếu không phải giáo quan, thì chỉ có ba khả năng: lên giải bài tập, lên tuyên dương, và trường hợp thứ ba, chính là cô lúc này: bị khiển trách công khai! Lỗi hôm qua chưa biết Lucas có ghi chú vào mục hạnh kiểm trong quân bạ của cô không nhưng lần này khả năng cao là bị ghi vào lỗi Chống đối mệnh lệnh rồi! Lúc này thì đừng nói gì đến học bổng nữa, chỉ cầu đừng bị ghi thành án tích trong quân bạ thôi! Nếu không, đời binh nghiệp của cô coi như đi tong! Sae đơ như tượng gỗ, từ từ lách người ra khỏi khe tủ, chậm chạp bước thẳng lên bục giảng, đầu cuối gằm, chỉ hận mình không thực sự là một củ cải, không thể chui luôn xuống đất.
Cùng lúc đó, Harris cũng bị gọi lên bục giảng. Hắn nóng nảy chỉ thẳng mặt Sae: "Báo cáo giáo quan! Lỗi hôm qua tôi đã hoàn thành hình phạt rất nghiêm túc rồi! Hôm nay cô ta chống lệnh thì liên quan gì tôi chứ?" Giọng hắn càng lúc càng gay gắt khi thấy Lucas chỉ tay vào hai máy tính mô phỏng ở góc phòng.
"Tôi còn chưa làm gì cậu, cậu giãy cái gì, học viên Harris Samuel?" - Giọng Lucas trầm thấp đến mức Harris cảm thấy không khí xung quanh mình sắp đóng băng đến nơi - "Lỗi hôm qua, xem như tạm xong. Nhưng tôi đột ngột muốn cân nhắc việc giữ lại hai học viên vô kỷ luật như cô cậu trong lớp của mình! Nếu cậu thấy không cần thiết, có thể rời đi, bảo lưu học phần hoặc chuyển lớp, tùy!".
Lucas nhìn sang Sae đang đứng đơ như tượng, mặt cúi gằm, tay đã vò nát một bên quần. "Nội dung kiểm tra: toàn bộ bài giảng hôm nay. Thực hành xác định quỹ tích điểm rơi đạn pháo 155 ly thông thường không laser, với biến số môi trường thay đổi. Tôi sẽ chạy dữ liệu hệ thống môi trường giả lập, cô cậu tự chỉnh thông số pháo phù hợp. 15 phút, 10 mục tiêu, 10 lần pháo. Sai số tối đa 150m. Hoàn thành tối thiểu 6/10 mục tiêu mới được tính là đạt."
Harris cố vớt vát: "Báo cáo giáo quan, sai số của đạn pháo thông thường là 150 - 300m, ngài chỉ cho tối đa 150m có phải là quá nghiêm khắc không? Hơn nữa, nếu có hệ thống máy tính điều khiển hỏa lực (FCS) tự động thì tầm 30 giây một mục tiêu, nhưng ngài chỉ cho chúng tôi tính thủ công bằng bản đồ và bảng bắn truyền thống, thời gian 15 phút cho 10 mục tiêu với độ chính xác cao gần như là không thể!"
Hắn nói không sai, nhưng Lucas thậm chí còn chẳng thèm nhìn hắn, chỉ nghiêm giọng: "Kết quả tính hệ số 1, đánh giá giữa kỳ. Nếu không đạt, viết kiểm điểm 2.000 chữ."
Sae cũng không nói thêm lời nào, lặng lẽ ngồi vào sau máy tính mô phỏng. Harris thấy vậy cũng vội vào vị trí ở máy đối diện. Cả hai lập tức bị một trận mưa số liệu nhảy liên tục xối cho ướt đầm. Harris ngước lên nhìn Sae, thấy cô cũng đang trân trối nhìn vào màn hình, Lucas thì hờ hững ngồi đọc tài liệu, hắn lầm bầm: "Tên giáo quan này... điên rồi!". Hẵn vẫn đang nghĩ cùng lắm thì giống mấy bài kiểm tra miệng, kiểm tra 15 phút như thời học phổ thông, thông số cho sẵn, chỉ là check xem ai thuộc công thức, ai tính nhanh. Hắn không hình dung được thông số nhảy liên tục như thế này. Hắn quên mất, tốc độ gió, độ ẩm,... trong bài tập sở dĩ ít biến động hoặc luôn tuyến tính vì họ sẽ lấy số trung bình cho dễ tính, cho học viên dễ hình dung, còn thực tế, đó là những thứ gần như không thể kiểm soát nên mới có sai số đến 300m và đó là lúc pháo binh hai bên đọ kinh nghiệm. Lồng ngực Sae như muốn nổ tung, tay trái không thuận nhập số liệu còn vụng về, chắc chắn sẽ không kịp. Cô ngước lên nhìn Lucas: "Báo cáo giáo quan, tôi có thể nhờ một đồng đội lên trợ giúp không? Chỉ là giúp tôi nhập số liệu...".
Lucas vẫn chăm chú đọc báo cáo, thậm chí còn chẳng ngẩn đầu lên: "Cô cứ việc, bao nhiêu người cũng được, nhưng nếu cô thất bại, cả team (đội) cùng chịu phạt!". Từ góc lớp, Sae đã thấy một người bạn khá thân đang định bước lên. Cô cắn môi, cô không dám nhờ sự giúp đỡ khi ván cược này quá lớn. "Tôi có thể tự làm...". Cô hít mạnh một hơi thật sâu, bấm nút mở đai đang cố định vai phải, tự nhủ thầm: "Chỉ cần ngón tay gõ phím, đừng động tới vai là được! Chỉ là gõ phím, rất nhẹ nhàng! Không đánh nhau! Chỉ đau như kiến cắn thôi! Chỉ 15 phút thôi!"
Nhưng ngay khi Sae còn đang loay hoay nhập liệu thì một anh chàng cao gầy đã bước lên ngồi kế bên: "Để tôi!" . Sae đáp, rất lạnh: "Không đáng! Tôi lo được!". Sae mở một tab hồi quy thông trên kho lưu trữ đám mây của mình, cho phép thống kê và đưa ra dự báo về môi trường xung quanh ở mức độ sai số có thể chấp nhận được. Dùng số liệu đó để đưa vào hệ thống.
Chưa đủ!
Sae hít một hơi thật sâu, nghiến chặt răng cố điều khiển những ngón tay run rẩy. Cô không đủ thời gian để tính toán phương trình tọa độ với thông số phức tạp như này cho tất cả mục tiêu, huống hồ tốc độ tay càng lúc càng chậm, tay cô sắp không động được nữa rồi. Ngay chính lúc đó, anh chàng cao gầy lại lên tiếng: "Dù gì thì tôi cũng chưa chắc qua môn nên cứ để tôi làm đi!".
Sae chỉ nhìn hắn một cái rồi dứt khoát bước ra. "Tọa độ XXX, hướng YYY, độ ẩm 85%, tốc độ gió... BẮN!".
Còn 3 phút 50,... Harris gần như hoảng loạn gào lên: "Giáo quan Lucas! Không công bằng! Cô ta có người nhập liệu, tôi thì không!"
Lucas còn chẳng thèm nhìn lên, vẫn chăm chú xử lý công việc trên sổ tay và ipad, hờ hững ném lại một câu cười khẩy: "Tôi đã nói rồi: cậu muốn tìm bao nhiêu người cũng được, ai cũng được, trưởng khoa cũng được miễn là chịu phạt chung khi cậu trượt." Harris bất lực nhìn sang đám anh em cây khế, bạn thân chí cốt... đang giả vờ cúi đầu học bài bên dưới rồi tuyệt vọng nhìn mớ số liệu đang nhảy nhót trên màn hình như một cơn lốc. Hắn đã quá quen với việc lựa chọn các câu trắc nghiệm, thậm chí, nếu cho mở sách thì miễn cưỡng cũng có thể nói là quen thuộc với những bài toán công thức, nhưng đối mặt với tốc độ biến thiên lớn và bất quy tắc thế này, hắn hoàn toàn mất phương hướng.
Còn 1 phút... Tốc độ đọc của Sae ngày càng nhanh, bàn tay của gã trai lạ kia lướt trên bàn phím cũ kĩ đều đặn càng khiến hắn bấn loạn.
"TING!" Màn hình chớp lên một cái rồi chuyển sang bảng hiển thị kết quả.

Cùng lúc đó, màn hình bên Sae cũng hiển thị:

Sae thở phào một hơi, mặt cô trắng bệt, tay trái run rẩy đặt trên bàn phím, tay phải đã bất động, quay sang nhìn người đồng đội chưa từng quen nhưng lại như có thể đọc được ý nghĩ của mình: "Cảm ơn, cảm ơn anh..." (Sae học nhảy lớp nên luôn là học viên nhỏ tuổi nhất lớp.) Cả lớp lúc này mới vỡ òa trong những tràn pháo tay bất tận. Có người thương, có kẻ ghét, nhưng gần như ai cũng phải thừa nhận việc cô lì lợm bám trụ với cái vai phải trật khớp và đạt được kết quả như vậy thì quá xuất sắc.
Harris nhìn chằm chằm vào bảng thống kê chi tiết thông số từng lần nã pháo liền phát hiện bất thường: "Tôi có lý do cho rằng cô ta gian lận! Rõ ràng tốc độ 5 lần nã pháo cuối rất sát nhau, hoàn toàn không phải nhắm vào mục tiêu! Cô ta chỉ là ăn may thôi!".
Ai đó bên dưới liền chửi đổng lên: "*&&^%^% Vậy sao mày không ăn may đi! Thua một con nhóc nhỏ tuổi hơn thì thôi, người ta còn trật khớp tay phải!" làm dấy lên một tràng xì xào lan nhanh hơn thủy triều, đến mức Lucas phải gõ thước trấn áp và yêu cầu Sae giải trình. Theo đó, Sae biết mình không đủ thời gian để tính toán thông số chi tiết cho tất cả các mục tiêu nên quyết định chỉ nhắm vào 5 mục tiêu vòng ngoài. Đối với 5 lượt bắn còn lại, cô chọn chiến thuật rải thảm, chỉ tính toán cho độ bao phủ là cao nhất, tận dụng xác xuất thống kê để bù đắp thời gian thiếu hụt do chạy hồi quy thông số môi trường. Cô chỉ rõ bằng chứng trên bảng thông kê chi tiết, 5 mục tiêu tính toán chi tiết (khoảng thời gian giữa 2 phát pháo tương đối dài) đạt sai số cực thấp so với mức 150m như yêu cầu, dao động trong khoảng 108m -120m. Đối với 5 phát đạn cô bắn rải thảm, tốc độ phát pháo gần như liên tục, tọa độ tập trung vào khoảng không giữa 5 phát đầu tiên. Chiến thuật của Sae là "bẻ cong ngôn ngữ". Ý của Lucas là phải có ít nhất 7 mục tiêu bị hạ, sai số <150m nhưng cô cố tình hiểu thành, 7 mục tiêu bị hạ (hệ thống mặc định mục tiêu nằm trong bán kính pháo kích <300m tính là bị hạ) và "sai số trung bình" < 150m. Vì cô đã chắn chắn loạt đạn pháo của mình đều trúng mục tiêu nên đã dùng độ lêch cực thấp của 5 phát phát chi tiết kéo mức sai số trung bình của toàn bộ loạt đạn pháo xuống dưới 150m, đủ để đáp ứng yêu cầu của giáo quan. Không ngờ, một cách thần kỳ nào đó, trong loạt đạn pháo "bắn theo xác suất thống kê" của Sae lại có thêm 2 phát lệch tầm 149,5m suýt soát, vừa đủ 7 mục tiêu đủ chuẩn nên cô mới không vạch trần trò lươn lẹo ngôn ngữ của mình.
Trong gương, cái bóng nhỏ gầy, bướng bỉnh của Sae đang cắm cúi ghi chép hiện lên rõ mồn một. Cô đứng đến mức đôi chân rách cơ run rẩy, thỉnh thoảng lại cắn môi nén đau nhưng mắt chưa từng rời khỏi những con số trên bảng.
Lucas không dừng bài giảng. Anh thản nhiên quay lại, hai tay đan sau lưng, tiếp tục đi lại giữa các dãy bàn.
"Học viên khóa dưới thường mắc một sai lầm chết người," Lucas trầm giọng, bước chân của anh bắt đầu hướng về phía cuối lớp. "Đó là khi gặp thất bại hoặc bị kỷ luật, bọn chúng thường chọn cách trốn nghĩa vụ, hoặc tệ hơn là tự cô lập mình ra khỏi hệ thống. Trong kinh tế quốc phòng, kẻ đứng ngoài cuộc chính là kẻ tự nộp mạng."
Cả lớp im phăng phắc, chăm chú nghe từng lời bóc tách của vị Trung tá 25 tuổi, không ai chú ý anh đã đứng sát cánh cửa sau từ lúc nào.
CỘP.
Lucas dừng lại ngay trước khe cửa hé mở. Áp lực từ bóng dáng cao lớn của anh đổ sụp xuống đỉnh đầu Sae khiến cô giật nảy mình, cây bút suýt rơi khỏi tay. Qua khe cửa, đôi mắt hổ phách của Lucas nhìn thẳng vào cô, lạnh lùng và sâu hoắm.
Sae nín thở, tim đập loạn nhịp, cô run rẩy đứng nghiêm, chuẩn bị tinh thần nghe lời xua đuổi tàn nhẫn nhất.
Nhưng Lucas không đẩy cửa ra. Anh chỉ đứng đó, dùng thân hình của mình che khuất tầm nhìn của toàn bộ học viên trong lớp hướng về phía cửa hậu. Anh thọc một tay vào túi quần, tay kia gõ nhẹ ngón tay lên mặt kính đồng hồ đeo tay, thanh âm trầm thấp chỉ đủ cho hai người nghe thấy:
"Đứng ở đây nghe giảng, cô có chắc đầu óc mình đủ tỉnh táo để tiếp thu hết không, học viên Samezu?"
Sae sững sờ. Đây là lần đầu tiên, anh gọi đúng họ của cô chứ không phải cái tên "Sam" bị gọi nhầm kia.
"Báo cáo Giáo quan… tôi…" Sae khàn giọng, cổ họng nghẹn đắng.
"Hôm qua hạ súng trước giờ, nghĩa là hình phạt vác súng thất bại. Nhưng hôm nay biết vác cái xác chấn thương đến đây đứng hành lang, chứng tỏ cô vẫn chưa hoàn toàn vô dụng," Lucas dứt khoát cắt lời. Anh quay người lại phía giảng đường, đẩy nhẹ cánh cửa hậu mở rộng ra thêm một chút, để lộ chiếc bàn trống đầu tiên ngay tầm mắt cô.
"Tôi không cho phép học viên vô kỷ luật ngồi trong lớp của tôi. Nhưng tôi càng ghét những kẻ đứng ngoài cửa lén lút như ăn trộm." Lucas lạnh lùng ra lệnh, không quay đầu nhìn cô lấy một lần. "Vào lớp. Ngồi đúng vị trí của cô. Cuối giờ ở lại chép bù gấp đôi nội dung bài giảng ngày hôm nay. Nếu tay trái không viết kịp, cô có thể dùng tay phải đang trật khớp của mình để thử thách bản thân."
Nói rồi, anh thản nhiên bước trở lại bục giảng, tiếp tục phần bài học còn dang dở như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sae đứng chôn chân mất ba giây. Lồng ngực cô phập phồng, một luồng khí nóng chạy thẳng lên hốc mắt. Lời nói của Lucas vẫn cay nghiệt, vẫn tàn nhẫn, nhưng nó mở ra cho cô một con đường sống. Cô cắn răng, ôm chặt cuốn sổ tay vào lòng, bước qua cánh cửa hậu, đi thẳng về chiếc bàn đầu tiên dưới những ánh mắt kinh ngạc của cả lớp.

Mời mình ly trà sữa nha

