Tiếng khóa thép của chiếc rương bảo quản vừa chạm khấc, tư duy lạnh lùng của gã Đại tá 48 tuổi đột ngột bị một lực đẩy vô hình phá vỡ. Câu nói của đứa trẻ giống như chiếc chìa khóa cuối cùng bẻ gãy mọi lớp phòng thủ lý trí của Lucas.
Cạch.
Lucas không kịp suy nghĩ. Bản năng của một người đàn ông vừa mất đi điểm tựa duy nhất trong đời khiến anh quay phắt người lại. Bước chân dã chiến vốn đã kiệt quệ sau bốn trăm cái chống đẩy nặng nề lao thẳng ra phía ban công lộng gió.
“Cậu bé!”
Lucas gọi lớn, thanh âm khàn đặc, vội vã đến mức lạc cả giọng — một biểu cảm chưa từng xuất hiện trên gương mặt của vị Trưởng ban Kiểm soát máu lạnh. Anh lao ra màn đêm miền Nam, hai tay bám chặt vào lan can sắt ban công, ánh mắt điên cuồng quét qua khoảng sân bệnh viện phủ đầy sương muối phía dưới.
Đứa trẻ mặc bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình vẫn chưa đi xa. Nó đang đi chậm rãi trên lối đi rải sỏi dẫn ra vườn thuốc nam của quân y viện, cành cây nhỏ trên tay vẫn lay nhẹ theo nhịp bước.
Lucas nhảy phắt qua lan can ban công tầng hai. Tiếng đế giày dã chiến nện mạnh xuống nền đất phía dưới nghe bịch một tiếng khô khốc, chấn động từ gót chân truyền thẳng lên sống lưng đau nhức, nhưng anh không mảy may quan tâm. Anh chạy sộc tới, hai bàn tay run rẩy giữ chặt lấy hai bả vai gầy gò của đứa bé, ép nó phải quay lại đối mặt với mình.
“Cậu bé…” Lucas thở dốc, đôi mắt sau tròng kính vàng đỏ ngầu, vệt máu nơi khóe môi lại rỉ ra. Giọng anh hạ thấp xuống, run rẩy, mang theo một sự cầu xin tội nghiệp: “Cô ấy… cô gái ở phòng này… trước khi đi, cô ấy còn nói gì với cậu nữa không? Hay… hay có tặng cậu thứ gì không?!”
Đứa bé đứng yên trong gọng kìm của Lucas. Nó không hề sợ hãi trước sát khí hay sự điên cuồng của gã Đại tá. Nó chỉ chậm rãi ngước đôi mắt trong vắt nhưng trống rỗng lên nhìn anh.
Nó không nói gì, chỉ từ tốn đưa bàn tay nhỏ bé vào túi quần bệnh nhân sâu hoắm, rút ra một vật rồi đặt vào lòng bàn tay thô ráp, đẫm mồ hôi của Lucas.
Đó là một chiếc hộp nhựa nhỏ, loại hộp đựng mẫu xét nghiệm y tế đã được rửa sạch sẽ. Bên trong không có thuốc, không có mật mã, cũng không có bất kỳ thứ khí tài quân sự nào.
Chỉ có nửa hộp đất mùn đen đã được xới tơi xốp, bên trong trộn lẫn vài hạt cải giống màu nâu sẫm — những hạt cải giống y hệt như những hạt đang vương vãi trên ga giường phòng 402 và dưới đế giày của Lucas. Trên nắp hộp, nét chữ của Sae bằng bút dạ đen đã mờ đi nhiều do những ngón tay cô gõ nhịp cọ vào, nhưng vẫn đủ để đọc được ba chữ ngắn ngủi:
“Tưới nước nhé.”
Lucas đứng chết trân giữa vườn sỏi. Bàn tay anh siết chặt chiếc hộp nhựa nhỏ đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
“Cô ấy nói…” Đứa bé khẽ chớp mắt, giọng nói ngây ngô những câu chắp vá, “…nói với giáo quan của tôi, hạt cải giống đã gom đủ rồi,… gió biên thùy hay nắng thủ đô, chỉ cần có đất và nước là mọc… làm bẩn quân phục sẽ bị mắng đó.”
Nó gỡ hai bàn tay của Lucas ra khỏi vai mình một cách dễ dàng, rồi quay lưng bước tiếp vào màn sương mù dày đặc của miền Nam, để lại vị Đại tá 48 tuổi quỳ một gối giữa lối đi rải sỏi ngân nga bài hát chưa từng nghe nhưng thân quen đến lạ:
“Nhiều người đã trở thành anh hùng
Nhiều anh hùng cả anh và em đều nhớ
Những em biết không
Có biết bao người con gái, con trai
Trong bốn ngàn lớp người giống ta lứa tuổi
Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm
Không ai nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm ra Đất Nước
…
Có ngoại xâm thì chống ngoại xâm
Có nội thù thì vùng lên đánh bại
Để Đất Nước này là Đất Nước Nhân dân
Đất Nước của Nhân dân, Đất Nước của ca dao thần thoại” (1)
Lucas áp chiếc hộp nhỏ vào ngực áo trái, ngay phía dưới chiếc lon Đại tá bằng thép lạnh ngắt. Hóa ra, đây mới là thứ mà Binh nhì Samezu Sae để lại cho anh. Không phải ma trận tài chính ẩn để làm vũ khí, không phải lời tuyệt mệnh để bắt anh phải nhớ thương.
Cô để lại cho anh sự sống…
Lucas nhắm chặt mắt, một giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi xuống lớp vỏ nhựa của hộp hạt giống.
“Đại… đại tá… Ngài đang làm gì ở ngoài đây?”
Tiếng gọi ngập ngừng, run rẩy của cậu lính hậu cần trẻ tuổi bất chợt xé toạc màn sương đêm. Cậu ta đứng cách đó vài bước, tay ôm chiếc rổ tre đựng rau củ muộn, mắt trợn trừng nhìn vị Trưởng ban Kiểm soát khét tiếng của Phân khu IV đang quỳ một gối dưới đất, hai tay ôm chặt lấy khoảng không trước mặt.
Lucas khựng lại. Mặt trời chói chang của miền Nam khiến đầu óc anh có chút choáng.
Không có đứa trẻ nào cả.
Trước mặt Lucas chỉ là một hốc cây xù xì bên cạnh luống cải già đã trổ hoa vàng. Bàn tay anh, vốn vừa siết chặt lấy bờ vai tưởng tượng của một bóng ma, lúc này đang thọc sâu vào trong hốc thân gỗ mục nát, những ngón tay rướm máu vì cào cấu vào lớp vỏ cây khô.
Hóa ra, cơn chấn động tâm lý quá lớn, sự kiệt quệ sau trận đòn kỷ luật của Kaito, cùng lượng dopamine và cortisol bị ép giải phóng đột ngột đã khiến bộ óc thiên tài của Lucas sinh ra ảo giác. Đứa trẻ mặc đồ bệnh nhân xanh nhạt, nhịp gõ Morse, bài đồng dao Điều lệnh số 1… tất cả chỉ là một mảnh vỡ lý trí cuối cùng được anh tự dựng lên để tự cứu rỗi linh hồn mình khỏi sự điên loạn.
Nhưng trong hốc cây mục ấy, các ngón tay của Lucas thực sự đã chạm vào một vật.
Anh chậm rãi rút tay ra khỏi hốc cây trước ánh mắt ngơ ngác của cậu lính. Giữa lòng bàn tay thô ráp, đầy vết xước và máu bầm của anh, là một túi vải nhỏ bẩn thỉu, bọc bằng gạc y tế và thắt nút bằng sợi chỉ đỏ quân y. Bên trong là những hạt cải giống khô khốc khẽ kêu lách tách khi anh siết nhẹ.
Sae không thể nói, không thể đi lại, nhưng trong ba tháng hồi quang phản chiếu ngắn ngủi, bằng một cách kỳ diệu nào đó, cô đã dùng chút tàn lực của một người liệt nửa thân để giấu túi hạt giống này vào đây — nơi duy nhất cô có thể nhìn thấy qua ô cửa sổ phòng 402.
Lucas chậm rãi đứng dậy, sống lưng thẳng tắp. Anh giấu túi hạt vào sâu trong túi áo ngực, ngay dưới vị trí của trái tim. Vệt máu khô trên môi và những thớ vải đại phục bị rách nát trên vai áo dưới ánh đèn bão trông càng thêm phần thảm hại và tàn nhẫn.
Cậu lính hậu cần sợ hãi lùi lại một bước khi nhìn thấy đôi mắt hổ phách vằn những tia đỏ, phẳng lặng đến lạnh tóc gáy của vị Đại tá sau tròng kính vàng.
“Không có gì,” Lucas cất giọng, thanh âm mỏng tanh, khô khốc như tiếng lá rụng vào đêm muộn. “Thói quen hậu kiểm thực địa của Ban Kiểm soát mà thôi. Cậu tiếp tục làm việc đi… À, chỗ hoa vàng này là để… lấy hạt nhỉ?”
Nói rồi, anh quay lưng bước đi, dứt khoát giẫm lên những hạt cải khô dưới đất, hướng thẳng về phía tòa nhà ban chỉ huy. Ảo giác đã tan, nhưng câu nói cuối cùng của đứa trẻ trong tâm trí anh thì đã cắm rễ vào thực tại.
Đừng làm bẩn đại phục của anh ấy.
Đêm nay, anh sẽ giữ đúng lời hứa với Kaito, anh sẽ trốn vào một góc thật xa để uống thật say, để khóc thương cho đứa học trò của mình lần cuối cùng. Không quan tâm tại sao chiếc hộp lại còn trong tay một đứa trẻ mà không bị những thế lực kia tước đi. Đứa bé này không tồn tại hoặc giả, cũng chỉ là một âm mưu. Không còn quan trọng nữa.
Nhưng sáng mai, khi ánh bình minh phía Bắc lên, anh sẽ lại khoác lên mình bộ quân phục chỉn chu và sạch sẽ để bắt đầu một phiên hậu kiểm… RẤT BÌNH THƯỜNG.
(1) trích đoạn bài thơ Đất nước của Nguyễn Khoa Điềm, do thế giới trong truyện là một thế giới ảo nên bài thơ chỉ là một “bài hát chưa từng nghe nhưng thân quen đến lạ…”
