Văn phòng chung của khối Giáo quan nằm ở cuối dãy hành hành khu hiệu bộ, cửa sổ hướng thẳng ra sân duyệt binh lộng gió.
Sae đứng nghiêm chỉnh trước bàn làm việc, quân phục dã chiến chỉnh tề, gót chân khép chặt. Dù mới 19 tuổi — nhỏ hơn phần lớn học viên khóa trên nhờ thành tích đặc cách nhập học sớm và nhảy lớp — ở cô luôn toát ra sự ngạo nghễ của một thiên tài kinh tế. Nhưng lúc này, lồng ngực cô vẫn phập phồng nhẹ vì dư chấn của trận tranh luận nảy lửa trong buổi mô phỏng đàm phán thương mại quốc phòng buổi sáng.
Trung tá Lucas ngồi phía sau bàn làm việc. Giữa một tập thể các sĩ quan kỳ cựu, việc anh đeo hàm Trung tá ở tuổi 28 là minh chứng cho một cái đầu lạnh và sự kỷ luật đến mức cực đoan. Anh không nhìn cô ngay, ngón tay thong thả lật qua tờ biên bản ghi nhận diễn biến buổi học do lớp trưởng nộp lên.
"Đập bàn. Suýt chút nữa là động thủ nếu như không kịp tự dừng lại. Ngôn từ sử dụng trong bài thực hành: công kích cá nhân, thiếu kiểm soát." Lucas ngẩng đầu lên, đôi mắt hổ phách sắc bén găm thẳng vào Sae. "Lý do?"
Sae bặm môi, câu trả lời đã chuẩn bị sẵn trong đầu bật ra dứt khoát: "Báo cáo Giáo quan! Đội phản biện cố tình dùng các số liệu giả định không có trong đề bài để phản biện phương án ngân sách và định vị tọa độ phân phối khí tài của đội tôi. Họ không có tư duy xây dựng, họ chỉ muốn phá hoại chiến thuật tác chiến tài chính!"
"Vì vậy cô cho phép mình biến một bàn đàm phán chiến lược thành cái chợ vỡ?" Giọng Lucas trầm xuống, áp lực vô hình bắt đầu đè nặng căn phòng. "Tôi dạy cô dùng tư duy tài chính để bóc tách rủi ro, dự toán hao tổn cho binh đoàn, chứ không dạy cô dùng cái miệng để át tiếng người khác. Trên bàn đàm phán mua sắm vũ khí quốc tế, một cái đập bàn bốc đồng của cô có thể khiến đối tác tăng giá thêm 15%, hoặc đơn phương hủy hợp đồng. Lúc đó cô không chỉ mất danh dự, cô đang đốt tiền của ngân sách quốc phòng. Hôm nay là bài mô phỏng, ngày mai nếu đối phương đưa ra những số liệu thực tế bất lợi, cô cũng định đập bàn đòi đánh người?"
Sae nghẹn lời. Cô biết mình sai về tác phong, nhưng sự kiêu ngạo của một thủ khoa khiến cô không phục.
Lucas đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, dừng lại trước mặt cô. Chiều cao và quân hàm của anh tạo nên một khoảng cách quyền lực tuyệt đối.
"Học viện quốc phòng không có chỗ cho những cái tôi vô kỷ luật. Cho dù thành tích học tập của cô có xuất sắc đến đâu, bước vào đây, cô trước hết phải là một quân nhân." Lucas dừng lại một chút, giọng lạnh tanh: "Lỗi tác phong, hành vi thiếu kiểm soát và công kích đồng đội trên thao trường mô phỏng: mức kỷ luật đặc biệt nội viện."
Lucas cầm lấy thanh thước gỗ kỷ luật chuyên dụng bằng gỗ sồi đen đặt trên bàn. Đây là "Thước Định Tác Phong" — một công cụ kỷ luật chính thức được quy định tại Điều 42 thuộc Bộ quy tắc nội viện của Học viện, áp dụng riêng cho các khối tác chiến và hậu cần chiến lược nhằm chỉnh đốn hành vi ngay tại chỗ mà không cần thông qua hội đồng đình chỉ. Việc phạt thước không mang tính chất nhục hình, mà là bài học phản xạ cơ năng vật lý được thể chế hóa, buộc não bộ của những nhà quản lý kinh tế - quốc phòng tương lai phải ghi nhớ giới hạn kiểm soát dưới áp lực cực hạn.
Sự chuyển động của anh khiến hai vị giáo quan khác đang ngồi chấm bài ở dãy bàn phía sau khẽ ngẩng đầu lên nhìn. Văn phòng tổng hợp của khu hiệu bộ lúc này rất yên ắng, quy trình diễn ra công khai, có nhân chứng, nghiêm túc và đúng bộ quy tắc ban hành.
"Lỗi tác phong của cô là hệ quả từ việc cái đầu chưa đủ lạnh. Tôi cần cơ thể cô ghi nhớ cái giá của sự thiếu kiềm chế." Lucas chỉ thước xuống khoảng không trước mặt: "Xòe hai bàn tay ra trước. Năm thước kỷ luật."
Sae đứng nghiêm, ngập ngừng đưa hai tay ra trước, lòng bàn tay ngửa lên, giữ thẳng các ngón tay. Ở tuổi 19, dù là một thiên tài nhảy lớp, lòng bàn tay cô vẫn mang nét thanh mảnh của một nữ sinh, nhưng tư thế của cô lại vô cùng kiên định.
CHÁT! CHÁT! CHÁT! CHÁT! CHÁT!
Năm tiếng thước gỗ va chạm vào da thịt vang lên rành rọt trong không gian văn phòng. Lực hạ thước của Lucas rất chuẩn xác theo đúng quy chuẩn huấn luyện — đau rát đỉnh điểm nhưng không gây chấn thương tổn hại đến xương khớp. Lòng bàn tay Sae ngay lập tức đỏ bừng lên, nóng rát như bỏng lửa, các ngón tay vô thức run nhẹ nhưng cô vẫn giữ nguyên vị trí, không hề rụt tay lại hay né tránh dưới sự chứng kiến của các giáo quan khác.
Lucas đặt thanh thước gỗ trở lại mặt bàn sau năm tiếng chát khô khốc. Lòng bàn tay của Sae đỏ rực, cả cánh tay như mất cảm giác, nhưng cô vẫn đứng thẳng lưng, cắn răng không lùi một bước. Gương mặt vị Trung tá 28 tuổi vẫn là một lớp băng lạnh lùng. Anh chậm rãi cầm chiếc đồng hồ bấm giờ trên bàn lên, ngón tay cái đặt hờ trên nút kích hoạt.
"Cô cậy mình thông minh, cậy mình nhảy lớp nên nghĩ rằng quy tắc ứng xử chỉ là mấy trò lý thuyết trên giấy đúng không?" Lucas trầm giọng, áp lực bao trùm cả căn phòng. "Không chép phạt, không đứng góc tường. Hình phạt kịch khung cho lỗi tác phong, công kích đồng đội và suýt gây bạo lực trên thao trường mô phỏng của cô là: 300 lần Burpees trong vòng 30 phút. Thực hiện ngay tại dãy hành lang trống phía sau văn phòng."
Căn phòng lập tức rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở.
Hai vị giáo quan đang chấm bài ở dãy bàn phía sau đồng loạt dừng bút, ngẩng phắt đầu lên. Một giáo quan lớn tuổi hơn khẽ nhíu mày, đứng dậy bước lại gần Lucas, nói nhỏ bằng giọng ái ngại: "Trung tá Lucas, 300 lần Burpees trong 30 phút là tiêu chuẩn kiểm tra thể lực cực hạn của đặc nhiệm nam binh đoàn. Học viên Samezu Sae mới 19 tuổi, dù thành tích xuất sắc nhưng thể trạng nữ giới chịu cường độ này... tôi e là quá sức. Cậu nên cân nhắc giảm bớt hoặc kéo dài thời gian."
"Trong quân đội không có khái niệm ưu tiên thể trạng nữ giới khi phạm lỗi tác phong, Trung tá Macrone," Lucas rành rọt cắt lời, ánh mắt không hề dịch chuyển khỏi Sae. "Bên ngoài kia, viên đạn của kẻ thù không né cô ta chỉ vì cô ta là phụ nữ. Cái đầu nóng của cô ta hôm nay suýt nữa đã phá hỏng cả một chiến dịch mô phỏng. Cô ta phải học cách trả giá."
Lucas nhìn thẳng vào Sae, ngón tay ấn nút tách trên đồng hồ: "Thời gian bắt đầu tính. Ra hành lang, nằm xuống!"
"Rõ!" Sae đáp, lập tức quay người bước ra khoảng hành lang trống và lao người xuống sàn.
Một! Hai! Ba!...
Mười phút đầu tiên trôi qua, tiếng thở dốc của Sae bắt đầu vang lên nặng nề ngoài hành lang, vọng vào văn phòng trống trải. Lòng bàn tay của cô do ma sát liên tục với sàn gạch đã bắt đầu rớm máu ở những vết thước dập. Đến phút thứ hai mươi, con số mới chạm mốc 180 lần. Toàn thân Sae ướt đẫm mồ hôi như vừa vớt dưới nước lên, tóc mai bết chặt vào trán. Hai chân cô run bần bật, các thớ cơ đùi cứng đờ như hóa đá, lồng ngực đau nhói vì thiếu oxy. Mỗi lần bật nhảy lên, mắt cô lại hoa đi một chút.
Lucas vẫn đứng tựa cửa nhìn ra, lạnh lùng đọc thông số: "Còn 7 phút. Cô còn 80 lần. Tốc độ đang chậm lại, Sae. Bật cao lên!"
Một giáo quan phía sau không đành lòng nhìn nữa, quay mặt đi chỗ khác. Áp lực và sự kiệt quệ lên đến đỉnh điểm. Khi thực hiện đến cái thứ 240, đầu gối Sae khuỵu thẳng xuống sàn hành lang, cô ngã sấp mặt, không thể dùng hai tay đẩy cơ thể đứng lên để thực hiện nhịp nhảy tiếp theo được nữa. Cơ thể cô đã chạm đến giới hạn chịu đựng tối đa.
Sae nằm trên sàn, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi trộn lẫn với vài giọt nước mắt sinh lý do quá tải tràn ra khóe mắt. Cô ngước gương mặt tái nhợt, hơi thở đứt quãng lên nhìn Lucas. Lần đầu tiên trong đời, sự kiêu ngạo của một thiên tài hoàn toàn bị bẻ gãy.
Cô khàn giọng, thốt lên một câu thừa nhận sự bất lực của chính mình:
"Báo cáo Giáo quan... Tôi... tôi chịu không nổi nữa..."
Lucas nhìn đứa học trò đang nằm sõng soài dưới chân mình, chiếc đồng hồ bấm giờ trên tay anh vẫn chạy tích tắc. Sự nghiêm khắc của anh không giảm đi, nhưng anh im lặng, chờ xem liệu cô sẽ thực sự bỏ cuộc, hay đây là lúc cô học được cách sinh tồn sau khi cái tôi bị nghiền nát.
Tiếng kim đồng hồ bấm giờ trên tay Lucas vẫn tích tắc reo lên những nhịp đều đặn, tàn nhẫn.
Sae nằm trên sàn nhà, hai tay chống hờ để nâng nửa thân người lên nhưng khuỷu tay run bần bật, hoàn toàn bất lực trước sức nặng của chính mình. Lòng bàn tay rớm máu cọ xát với nền gạch mang lại cảm giác buốt nhói. Cô ngước đôi mắt ngập ánh nước sinh lý nhưng đã hoàn toàn tỉnh táo lên nhìn Lucas, giọng nói đứt quãng vì những hơi thở dốc dồn dập:
"Báo cáo Giáo quan... Tôi... tôi không kịp thời gian..."
Cô nuốt nước bọt, cố gắng gom chút sức tàn để hoàn thành câu hỏi rành rọt theo đúng tác phong quân đội:
"Xin cho biết... tôi tiếp tục thực hiện cho đủ 300 lần... hay dừng lại khi hết giờ?"
Không gian chìm vào một sự im lặng tuyệt đối. Câu hỏi của Sae không phải là một lời xin tha bổng để trốn tránh hình phạt, mà là một sự thừa nhận thực tế sau khi cái tôi ngạo mạn bị đánh sập: cô biết mình đã thua mốc thời gian 30 phút, và cô đang chờ phán quyết tiếp theo của người cầm cân nảy mực.
Lucas nhìn xuống học viên nhỏ tuổi nhất của mình. Ánh mắt của vị Trung tá 28 tuổi không có sự chế giễu, cũng không có sự mềm lòng. Anh bấm nút dừng đồng hồ, thanh âm trầm thấp vang lên, dứt khoát và mang theo sức nặng của một bài học khắc cốt ghi tâm:
"Bình thường, nếu là trên chiến trường, khi cô trễ giờ tiếp viện hay phân phối nhu yếu phẩm chiến lược, đồng đội của cô đã chết, và khái niệm 'làm bù' không tồn tại. Nhưng đây là văn phòng kỷ luật của tôi."
Anh đi vòng lại phía sau bàn, lấy một chiếc khăn bông sạch ném xuống cạnh tay Sae, rồi khoanh tay trước ngực:
"Đứng dậy. Cô có 2 phút để lau mồ hôi và ổn định lại nhịp thở."
Sae cắn chặt môi, dùng hết ý chí ép đôi chân đang nhũn ra phải đứng thẳng dậy. Cô cầm chiếc khăn, quệt ngang mồ hôi trên mặt, đứng nghiêm chỉnh dù toàn thân vẫn còn run rẩy.
Lucas gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn:
"Cô đã học được bài học lớn nhất ngày hôm nay chưa, Sae? Khi cô để cảm xúc bốc đồng dẫn dắt, cô sẽ đưa ra những quyết định vượt quá tầm kiểm soát của chính mình, giống như việc cô nhận hình phạt kịch khung này vậy. Cái giá của sự kiêu ngạo luôn đắt hơn cô tưởng."
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần lấy lại sự kiên định của cô, đưa ra phán quyết cuối cùng:
"Đồng hồ đã dừng, hình phạt 30 phút kết thúc. Tôi không bắt cô làm tiếp cho đủ 300 lần khi cơ thể cô đã chạm ngưỡng quá tải. 240 lần vừa rồi là cái giá cô phải trả cho sự vô kỷ luật của ngày hôm nay."
Lucas chỉ tay về phía cửa ra vào:
"Về phòng chuẩn bị quân phục chỉnh tề. Đúng 18 giờ 00 có mặt tại nhà ăn đại đội, chịu trách nhiệm trực ban và dọn dẹp toàn bộ khu vực bếp sau giờ ăn của học viên khóa trên. Tôi sẽ kiểm tra vệ sinh vào lúc 21 giờ. Đã rõ chưa?"
Sae hít một hơi thật sâu, lồng ngực không còn phập phồng dữ dội nữa. Sự nghiêm khắc của Lucas tàn nhẫn nhưng sòng phẳng, đập tan cái tôi của cô nhưng không hạ nhục hay hủy hoại cô.
Cô khép chặt gót chân, giơ tay chào điều lệnh chuẩn xác:
"Rõ, thưa Giáo quan! Cảm ơn Giáo quan đã dạy dỗ!"

Mời mình ly trà sữa nha


1 thought on “[CCPB] Chương 01”