[CCPB] Chương 02

Chương trước
MỤC LỤC
Chương sau

Tiểu Vy: Chương này có 1 hậu cảnh nhỏ nhỏ nha. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.

***

18:00, Bếp ăn học viện...

Mỗi bước đi của Sae vào khu nhà ăn đại đội đều là một cuộc chiến kéo dài với các thớ cơ. Khối cơ đùi sau 240 nhịp Burpees chiều nay căng cứng, bỏng rẫy như có lửa đốt. Mấy vết xước trên bàn tay đã khô mặt nên cô cũng lười băng lại.

Không gian nhà ăn của các học viên sĩ quan khóa trên ngập trong thứ âm thanh ồn ào, hỗn tạp. Không chỉ là thủ khoa liên tục nhảy lớp mà còn không ngừng càn quét thu gom gần như đủ loại học bổng của Học viện, hình ảnh Samezu Sae trong mắt mọi người gần như là một tượng đài "con nhà người ta" vô cùng mẫu mực: toàn bộ thời gian chỉ để học, thực hành, rèn luyện và... đi gom tài nguyên. Thế nên, hình ảnh "bé thủ khoa khối Pháo binh" phải đeo tạp dề trực ban, tay cầm chổi và giẻ lau đứng chờ dọn dẹp ngay sau một vụ kỷ luật kịch khung ở văn phòng giáo vụ lập tức trở thành chủ đề thu hút nhiều bàn tán cả ngoài đời thực và trên các nhóm chat chit đủ các niên khóa. Thậm chí, nếu không phải vì điện thoại di động và ipad bị hạn chế sử dụng trong giờ sinh hoạt chung thì rất có thể hình ảnh này (và các meme, ảnh chế,... phái sinh) đã tràn ngập diễn đàn trường rồi.

Cố né tránh những ánh mắt dò xét, Sae bê chồng khay ăn nặng trịch bước sâu vào khu bếp phía trong. Dưới ánh đèn neon công nghiệp trắng ở góc bồn rửa tương đối khuất, khi xung quanh không còn ai, sự uất ức và kiệt quệ bị nén chặt từ chiều bỗng chốc vỡ òa.

Sae táp mạnh một vốc nước lạnh ngắt từ vòi rửa lên mặt, lòng tự thầm nhủ thứ chất lỏng nóng hổi vừa lăn dài trên đôi gò má rám nắng là chỉ là mồ hôi túa ra vì sự ngột ngạt của căn bếp chật hẹp. Thủ khoa khối Pháo binh nào lại chui vào góc mà khóc chứ!! Chẳng qua là... đau quá thôi! Cơ mà... mình không sai! Cái lũ khốn đó... Sae không hối hận về bài sa bàn sáng nay, mà vì sự bất lực của thể xác và cái cảm giác kiêu hãnh bị chà đạp ở tuổi 19. Cô vừa thút thít thở dốc, vừa dùng mu bàn tay quệt ngang mặt, rồi lại cắm cúi xả nước. Những vết xước đã khô mặt trong lòng bàn tay bị ngâm nước lại nhói lên từng hồi, cộng với cơn căng cơ khiến cô đứng không vững, phải tì hẳn hông vào thành bồn đá để chống đỡ cơ thể.

Nhưng góc khuất ấy không giữ cho cô được yên ổn lâu. Tiếng bước chân loẹt quẹt và tiếng cười cợt nhã đột ngột vang lên bên kia những chống khay inox đầy dầu mỡ.

"Ơ kìa, thủ khoa khối Pháo binh, thiên tài toán học của chúng ta đang làm gì trong cái xó nhỏ bẩn thỉu này thế?"

Đó là nhóm bốn học viên khóa trên — chính là đội phản biện bị cô dùng những lập luận đanh thép hạ bệ trên sa bàn mô phỏng buổi sáng. Vì Sae nhập học sớm, lại nhảy lớp và đăng ký học nhiều lớp tín chỉ cùng lúc, tính ra, mấy tay cao to này còn lớn hơn cô những 3 tuổi! Lúc này trên tay bọn họ đều cầm những khay thức ăn thừa bừa bãi, cố tình đi thẳng vào tận khu bếp trong, bao vây lấy không gian chật hẹp quanh bồn rửa. Nhìn thấy gương mặt đỏ hoe, nước mắt còn lem luốc của Sae, bọn họ như bắt được vàng.

Học viên khóa trên tên Harris — kẻ cầm đầu nhóm phản biện — tiến sát lại, cúi đầu nhìn xoáy vào mặt Sae, nhếch mép: "Xem kìa các cậu, thủ khoa khối Pháo binh đang khóc nhè này!"

"Nghe nói chiều nay có người bị Giáo quan Lucas phạt kịch khung ở hành lang sau văn phòng giáo quan, burpee đến mức quỵ xuống sàn không đứng lên nổi mà vẫn chưa làm xong." Một người khác phụ họa, tiếng cười rúc rích vang lên. "Ở học viện này, cậy mình thông minh mà vô kỷ luật thì Trung tá Lucas bẻ gãy cánh trong một nốt nhạc. Cho chừa cái thói kiêu ngạo."

Những tiếng cười đầy cợt nhã thu hút thêm nhiều ánh mắt nhìn về phía Sae.

Sáng nay trên giảng đường hùng hổ lắm cơ mà? Đập bàn, gằn giọng suýt đánh người cơ mà? Hóa ra bị Giáo quan Lucas nện cho mấy thước là biết mùi ngay. Ở trường sĩ quan này, nứt mắt ra đừng có tinh tướng."

Harris cố tình lật úp chiếc khay đầy dầu mỡ và xương thừa xuống bồn nước ngay trước mặt Sae, khiến nước bẩn bắn cả lên vạt áo dã chiến của cô. Những tiếng cười nhạo giòn giã của cả nhóm vang lên, dội thẳng vào lòng tự trọng đang tổn thương của Sae.

"À, không biết vi phạm này có bị xét để hạ hạnh kiểm không nhỉ? "Con nhà Người ta" còn phải săn học bổng nữa đó!" - Một tên gầy như que củi cười cợt nhã.

Toàn thân Sae run lên bần bật, đôi bàn tay cuộn chặt lại thành nắm đấm đến trắng bệch khớp xương. Sự nhục nhã đẩy máu nóng lên tận đỉnh đầu, cô muốn dùng hết sức lực còn lại để lao vào một trận chiến sòng phẳng.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, lời răn đe của Lucas chiều nay chợt hiện lên: “Khi để cảm xúc dẫn dắt, cô sẽ đưa ra những quyết định vượt quá tầm kiểm soát.”

Sự khiêu khích của những kẻ này chính là một dạng "bẫy số liệu" trên sa bàn — nếu cô bốc đồng phản kháng, cô sẽ lại phạm lỗi hành vi ngay trong ngày và đối mặt với án đuổi học. Bọn họ đang cố tình gài bẫy để hủy hoại cô hoàn toàn. Lỗi đập bàn khiến cô bị phạt dọn rửa toàn bộ bếp ăn chưa chắc bị ghi sổ, nhưng nếu cô nhảy ra thụi mỗi tên một đấm thì chắc chắn sẽ bị hạ hạnh kiểm. Sinh hoạt phí của cô còn phụ thuộc vào học bổng cuối kỳ!

Sae khẽ hít một hơi thật sâu, hạ tầm mắt xuống tận máng thức ăn thừa, cố giữ gương mặt không biến sắc! Cô khóa vòi nước, quay lại nhìn thẳng vào Harris, giọng khàn đặc nhưng phẳng lặng, lạnh lùng:

"Đồng chí Harris Hennesy này, ngoài cái trò giả định vớ vẩn làm mất thời gian sáng nay thì cái phương trình mới sáng chế của đồng chí sai số đến 3% (lượt bớt 500 thông số kỹ thuật), đủ để đạn pháo bay chệch mục tiêu 400 mét trên sa bàn, vừa đủ để... san phẳng khu trú quân giả lập của quân ta. Và đội của đồng chí vẫn lựa chọn đứng đây cười nhạo một "con nhóc bị phạt lỗi tác phong", thay vì về nghiên cứu lại đề tài!"

"Đề tài của bọn tao không cần mày lo!" - ai đó gằn giọng, xưng hô đã đổi từ đồng chí sang mày - tao. - "Lo mà chà rửa cho sạch vào. Tao rảnh! Tao muốn chờ đến 21:00 xem khi lão Lucas đến nghiệm thu có phạt mày thêm một trận vì tội dọn bẩn hay không? Thủ khoa mà tác phong như rác!"

Sae dùng xẻng gạt đống thức ăn thừa vào máng rồi kéo chiếc khay bẩn vào bồn, bật lại vòi nước, không thèm nhìn bọn họ nữa:

"Tôi còn quét dọn đến 21:00 nên các đồng chí cứ thong thả đứng xem... Miễn là đừng kéo ghế ra ngồi. Tôi vừa xếp xong!" - Sae dừng lại - "À, tôi quên mất, tuần sau có tiết thực tập trên phần mềm mô phỏng có trưởng khoa dự giờ. Đừng để đạn lạc vào sở chỉ huy nhé! Nợ môn không được làm luận văn tốt nghiệp đâu!"

Ba bốn gã đi theo Harris mặt xám ngoét, sáng nay giáo quan, có lẽ vì quá tức giận, chỉ đập bài tiểu luận của họ xuống bàn, rồi đuổi cả đám ra ngoài. Giáo quan Hung Cao là người miền Trung, giọng khá nặng, nói lại nhanh, lúc nộ khí xung thiên mắng bọn họ còn nhanh hơn súng liên thanh nên họ cũng không kịp nghe hiểu. Nay đột nhiên bị Sae vả mặt bôm bốp bằng một dây thông số kỹ thuật nghe có vẻ... nguy hiểm bằng chất giọng giống hệt trưởng khoa, cả bọn trong phút chốc trơ ra như phỗng!

"Đại ca, nó nói... có đúng không?" - ai đó thì thầm. Nụ cười cợt nhả trên mặt Harris cứng đờ lại, những kẻ đi cùng cũng nhìn nhau ái ngại, mặt mũi xám như tro chuyển sang tái mét rồi tím bầm vì giận. Rõ ràng họ đang muốn vỗ vào mặt "con nhãi thủ khoa mắt cao hơn đầu", sao bây giờ lại....

"Con nhãi" đó vẫn không ngừng chuyển từng xấp khay inox từ xe vận chuyển sang bồn rửa. Nó rửa khay mà chăm chú như đang giải ma trận đạn đạo khiến bọn họ trông chẳng khác nào một đám nhóc con đang đem mớ lập luận ấu trĩ của mình chất vấn một vị học giả. Harris xì một tiếng cụt hứng để gỡ gạc thể diện, ném thêm vài lời mỉa mai vô thưởng vô phạt, rồi lục tục kéo nhau ra ngoài, không quên vờ va chạm cố tình làm đổ một chồng ghế.

Đám Harris vừa khuất bóng ngoài cửa bếp thì một tiếng bước chân khác xuất hiện. Đều đặn, dứt khoát, vững chãi!

Bóng người cao lớn của Trung tá Lucas đổ dài trên vách tường bóng loáng của khu bếp. Anh đứng ngay lối ra vào, bộ quân phục vẫn chỉnh tề không một nếp nhăn, nhưng bầu không khí xung quanh anh áp chế đến mức khiến người ta khó thở. Lucas đã đứng bên ngoài đủ lâu để nghe toàn bộ sự việc và đám Harris đang nộ khí xung thiên cũng không hơi đâu mà nhìn ngó xung quanh có ai không. Anh bước thẳng về phía bồn rửa, dừng lại trước chồng khay inox đã vơi bớt một nửa.

"Học viên Samezu Sae, ra đây," Lucas nhàn nhạt ra lệnh.

Sae giật mình, hi vọng chồng inox đủ cao để che thân hình 1.55m của mình, vội quẹt ngang mắt một cái nữa rồi bước khỏi quầy bếp, đứng nghiêm chỉnh theo điều lệnh, hai tay ép chặt vào hông để giấu đi sự run rẩy, ánh mắt hạ thấp.

Lucas tiến lên một bước, khoảng cách gần đến mức Sae có thể ngửi thấy mùi hương trầm lạnh từ áo khoác của anh. Lucas đưa tay, ngón tay nâng nhẹ cằm Sae lên, buộc cô phải đối diện. Anh nhìn kỹ gương mặt đỏ hoe, hai hốc mắt ngập nước của đứa học trò 19 tuổi. Ánh mắt hổ phách của anh không có một chút chế giễu, cũng không có sự thương hại.

"Khóc vì đau hay vì nhục?" Lucas trầm giọng hỏi, thanh âm trầm thấp chỉ đủ hai thầy trò nghe thấy.

Sae cắn chặt môi, lồng ngực phập phồng nhẹ. Cô không trả lời.

Lucas hạ tay xuống, đút vào túi quần, đứng thẳng lưng: "Nếu khóc vì đau, cô có thể về phòng y tế xin thuốc giảm đau, tôi cho phép. Nhưng nếu khóc vì nhục nhã do mấy lời sủa càn của những kẻ thua cuộc sáng nay, thì giọt nước mắt này của cô quá rẻ tiền."

Anh hơi nghiêng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của Sae: "Sáng nay cô thắng bọn họ trên sa bàn bằng tư duy tọa độ, khiến bọn họ bẽ mặt. Chiều nay cô bị tôi phạt vì lỗi tác phong của chính cô, chứ không phải vì bọn họ. Việc bọn họ kéo đến đây làm trò cười chỉ chứng minh một điều: năng lực của bọn họ bất lực đến mức phải đợi cô ngã ngựa để tìm chút thể diện."

Lucas chỉ tay vào chồng khay đĩa đầy dầu mỡ bừa bãi trong bồn: "Cái bẫy vừa rồi của bọn họ, cô đã vượt qua được. Không động thủ, không cãi vã, biết giữ cái đầu lạnh để bảo toàn tư cách học viên. Coi như 240 lần Burpees chiều nay đã có chút tác dụng lên cái tính bốc đồng của cô."

Ánh mắt Lucas dịu xuống một tia cực nhỏ, nhưng giọng nói vẫn giữ nguyên tính nguyên tắc: "Lau mặt đi. Tôi không nuôi một thủ khoa biết khóc nhè trong nhà bếp đại đội. Đúng 21 giờ tôi quay lại kiểm tra vệ sinh, một vết dầu mỡ chưa sạch, tôi sẽ phạt cô thêm một tăng thể lực nữa vào sáng mai. Tiếp tục làm việc!"

Nói rồi, Lucas quay lưng bước đi, bóng dáng cao lớn khuất dần sau cánh cửa bếp.

Sae đứng lặng người một giây. Lần này, cô không khóc nữa. Lời nói của Lucas giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự uất ức, biến nó thành một sự tỉnh táo đến tột cùng. Cô dứt khoát rút một tờ khăn giấy lau khô mặt, hít một hơi thật sâu để nén lại cơn đau ở đùi và tay, rồi dứt khoát quay lại bồn rửa.

Muốn người khác ngừng cười nhạo, cách hiệu quả nhất không phải dùng lời thanh minh mà là hoàn thành nhiệm vụ của mình, dù là hình phạt, một cách xuất sắc nhất với một cái đầu lạnh lùng nhất!

20:55...

Sae khóa vòi nước. Tiếng nước chảy rì rào suốt cả buổi tối chính thức chấm dứt, trả lại cho không gian nhà bếp sự im lặng tuyệt đối. Cô gần như dựa hẳn người vào thành bồn rửa để giảm bớt cơn đau thắt từ vùng đùi sau. Nhìn thành quả láng mịn phản chiếu ánh đèn neon, Sae thở phào một hơi nhẹ nhõm. Cô rút tấm gạc y tế đã ướt sũng ra khỏi lòng bàn tay trái, vứt vào thùng rác, chuẩn bị đi kiểm tra tổng quan một lượt cuối cùng.

Nhưng ngay khi bước vòng qua chiếc tủ mát lớn ở góc khuất phía sau cửa kho — nơi nằm ngoài tầm quan sát của camera nội bộ — bước chân của Sae khựng lại. Tim cô thót lên một nhịp, kéo theo một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Trên mặt bàn inox vốn đã được cô lau khô ráo, một ly nước cam đặc quánh, dính dớp bị ai đó cố tình lật đổ. Một bầy kiến đen đang bò tán loạn khắp nơi.

Dòng nước màu cam sẫm, ngọt lịm và nhớp nháp đang chảy tràn thành vũng, dội xuống thành bàn, nhỏ từng giọt tong… tong… xuống nền gạch vừa được làm sạch. Góc này nằm khuất sâu sau chiếc tủ lớn, nếu không đi sát vào bên trong thì hoàn toàn không nhìn thấy.

Một trò chơi khăm bẩn thỉu. Đám Harris đã lén quay lại gài bẫy cô vào phút chót.

20:58

Chỉ còn đúng 120 giây nữa là đến giờ kiểm tra.

Một làn sóng phẫn nộ tột cùng trào lên, nghẹn đắng nơi cổ họng Sae. Ba tiếng đồng hồ vắt kiệt chút sức tàn cuối cùng, đổi lại là một bãi chiến trường dơ bẩn được sắp đặt một cách cố ý. Sự ức chế đẩy máu nóng lên thái dương, hai thái thái dương Sae giật mạnh liên hồi. Bọn họ muốn dùng cái bẫy này để hủy hoại cô, để chứng minh rằng một thiên tài nhảy lớp cũng sẽ phải quỳ gối chịu nhục trước những tiểu xảo rác rưởi.

"Chết tiệt…" Sae nghiến răng đến bật máu.

Không phí thời gian để uất hận, cô vội vã quay người, chộp lấy chiếc khăn lau bếp đa năng treo ở bờ tường, cố gắng xử lý vũng nước đầy kiến trước mặt.

CỘP. CỘP. CỘP.

Tiếng giày đinh dứt khoát, nặng nề và đều đặn nện xuống sàn nhà ăn ngoài kia, hướng thẳng vào khu bếp nội bộ.

Đúng 21 giờ 00 phút. Không sai một giây.

Sae đứng chôn chân tại chỗ, tay cầm chiếc khăn lau chỉ vừa kịp lau sơ vũng nước trên bàn, bầy kiến vẫn đang bò lúc nhúc, thì bóng dáng cao lớn của Trung tá Lucas đã xuất hiện ở lối ra vào. Anh vẫn mặc bộ quân phục nghiêm nghị, gương mặt thâm trầm dưới ánh đèn neon. Đôi mắt hổ phách của vị giáo quan 28 tuổi không quét quanh căn bếp, mà ngay lập tức khóa chặt vào vị trí của Sae — góc khuất sau chiếc tủ mát.

Mỗi tiếng bước chân của anh tiến lại gần chẳng khác nào một nhát búa đập vào thẳng tim Sae. Lucas dừng lại cách cô hai bước. Ánh mắt anh lướt từ chiếc khăn lau trên tay cô, hạ xuống vũng nước cam dính dớp đang chảy loang lổ, rồi cuối cùng dừng lại trên gương mặt đang đanh lại vì áp lực của Sae.

Mùi nước cam công nghiệp ngọt lịm thoảng mùi của đám kiến hôi vừa bị khăn chà qua lẫn trong mùi nước tẩy sàn sạch sẽ xộc lên gay mũi.

Kỷ luật quân đội vô cùng tàn nhẫn: Kết quả là thứ duy nhất được công nhận, lý do chỉ là lời ngụy biện. Tại thời điểm giáo quan kiểm tra, khu vực được giao vẫn có vết bẩn, nghĩa là hình phạt chưa hoàn thành.

Sae siết chặt chiếc khăn trong tay, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô đứng nghiêm chỉnh, nhìn thẳng vào Lucas. Cô nghĩ mình không có cơ hội để giải thích rằng có kẻ cố tình chơi xấu, và một sĩ quan như Lucas cũng sẽ không bận tâm đến điều đó. Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tâm lý để nhận một buổi phạt thể lực nặng nề vào sáng mai như anh đã cảnh báo lúc chiều.

Lucas không nổi trận lôi đình. Sự im lặng của anh mang sức ép nặng nề của một người dày dạn trận mạc. Anh chậm rãi bước tới sát cạnh bàn, nhìn vũng nước cam đầy xác kiến dính nhớp trên mặt sàn sáng bóng rồi đánh mắt sang chiếc khăn lau đa năng Sae vẫn đang cầm trên tay.

"Báo cáo Giáo quan, khu vực góc kho…" Sae định lên tiếng nhận lỗi theo đúng điều lệnh, nhưng Lucas đã giơ một tay lên, thong thả ngắt lời cô.

"Trong một chiến dịch, khi cô đã dọn sạch bãi mìn phía trước, kẻ địch vẫn có thể lén đặt một quả mìn khác ngay sau lưng cô vào phút chót." Giọng Lucas trầm ổn, bình lặng như đang nói chuyện thời tiết. "Việc cô không kiểm tra góc khuất trước khi tôi bước vào là lỗi sơ hở của cô. Nhưng việc kẻ khác lén lút đặt mìn, là việc của bọn chúng. Tôi phạt cô nếu cô dọn dẹp không sạch, nhưng tôi không phạt cô vì những trò ranh ma của những kẻ hèn nhát không dám công khai đối đầu."

Lucas bấm chiếc đồng hồ bấm giờ trên tay, ngón tay cái đặt hờ trên nút kích hoạt: "Nói, cô cần bao nhiêu thời gian để xử lý chỗ này?"

"Báo cáo, 3 phút!" - Sae đáp dứt khoát.

"Duyệt! Đồng hồ bắt đầu chạy."

"Rõ, thưa Giáo quan!"

Động tác của Sae như một cỗ máy được lập trình sẵn, thần tốc và dứt khoát đến đáng kinh ngạc. Cô dùng một mặt khăn gom toàn bộ kiến còn lại trên mặt bàn, gạt phăng chúng vào chiếc xô nhỏ dưới chân, rồi lật mặt khăn sạch còn lại, tì toàn bộ trọng lượng cơ thể lên bàn tay trái đã nhăn nheo vì ngâm nước lâu, miết thật mạnh lên mặt bàn inox để xóa sạch độ dính dớp. Lặp lại với vũng nước trên sàn. Cơn đau buốt nhói từ vết thước chiều nay như một liều adrenaline kích thích, khiến cô hoàn thành đường lau cuối cùng và xịt khử khuẩn ngay khi tiếng tích tắc của giây thứ 59 vang lên.

Sae đứng bật dậy, khép chặt gót chân, lồng ngực phập phồng nhưng ánh mắt nhìn trân trân vào Lucas, dõng dạc báo cáo: "Báo cáo Giáo quan, tôi đã xong. Mời giáo quan nghiệm thu."

Lucas bước tới một bước, đưa những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn inox chỗ vừa được lau. Mặt bàn khô ráo, láng mịn và không còn một chút dấu vết của sự dính dớp.

Anh liếc nhìn đồng hồ bấm giờ trên tay, nhướn mày một nhịp cực nhỏ: "Vừa hết giờ. Tốc độ xử lý tình huống bất ngờ tạm chấp nhận được."

Lucas hạ tay xuống, quay người bước ra phía cửa nhà bếp đại đội. Khi bước đến ngưỡng cửa, anh dừng lại, không quay đầu nhưng thanh âm trầm thấp dội lại rõ ràng:

"Về phòng nghỉ ngơi. Sáng mai 5 giờ 30 có mặt tại thao trường. Đừng để tôi thấy cái chân của cô đi loạng choạng vì trận phạt chiều nay. Rõ chưa?"

"Rõ, thưa Giáo quan!" Sae hô vang, gót chân khép chặt.

Bóng Lucas khuất hẳn sau hành lang tối. Sae đứng một mình trong căn bếp sạch bong, lồng ngực thở phào một hơi nhẹ nhõm. Không giải thích, không phân bua, chỉ có hành động và kết quả.

Chương trước
MỤC LỤC
Chương sau

Mời mình ly trà sữa nha

Hậu cảnh: HẬU QUẢ PHÍA SAU CÁNH CỬA KHÉP

Đêm đó, tại Phòng ký túc xá pháo binh F.160 - phòng 6 học viên năm 4 của Harris , bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng.

Harris ngồi phịch xuống ghế, xấp tiểu luận bị khoanh đỏ lè bị ném bộp lên mặt bàn bừa bộn. Mấy tên đi cùng hắn đứa thì đứng khoanh tay nhìn ra cửa sổ, đứa thì bồn chồn lật giở cuốn sổ tay tọa độ pháo binh. Không một ai cười nổi nữa.

Trò vặt vãnh lật úp ly nước cam ở góc khuất nhà bếp những tưởng sẽ khiến "con nhãi tinh tướng Samezu Sae phải khóc thêm một trận vì dính thêm án kỷ luật dọn dẹp đến nửa đêm hoặc ít nhất là chuẩn bị tinh thần bị phạt burpee đến chấn thương vào sáng mai. Nhưng không! Bọn họ không ngờ Trung tá Lucas — vị giáo quan nổi tiếng tàn nhẫn và nguyên tắc — lại có một cái đầu tỉnh táo đến mức đáng sợ!

Harris nghiến chặt răng! Hắn đã thấy bóng Lucas lúc rời bếp ăn. Hắn biết rõ tay giáo quan cáo già này đã nghe thấy tất cả nhưng y lại không làm ầm lên. Không cáo buộc, không lùng sục thủ phạm, thậm chí không có cả một động thái nào đả động đến Ban kỷ luật của Học viện. Cái cách y cho con nhãi kia thời gian vừa đủ để dọn sạch vũng nước cam và câu nói “những trò ranh ma của những kẻ hèn nhát không dám công khai đối đầu” dội qua khe cửa bếp không chỉ vả thẳng vào lòng tự trọng của bốn gã đàn ông khóa trên....

"Alexandre Lucas!" - Harris rít tên y qua kẽ răng. 28 tuổi, trung tá,... từ một chỉ huy chiến trường đột ngột lui về làm giáo quan học viện, chắc chắn phía sau phải có một câu chuyện. Y càng im lặng, hắn càng bất an!

"Harris... Tuần sau thực hành bắn đạn thật rồi." Tên đồng đội gầy như que sậy đứng cạnh run giọng, phá vỡ sự im lặng. "Con bé đó nói đúng. Sai số góc tà sáng nay của nhóm mình lệch đến 3%. Sáng nay trên sa bàn mô phỏng chỉ lệch 400 mét, nhưng tuần sau ra thao trường bắn đạn thật, nếu vẫn bị lệch như vậy, đạn pháo rơi thẳng vào khu vực an toàn của bộ binh thì chúng ta chuẩn bị tinh thần ra tòa án quân sự chứ đừng nói là bị ném quân bạ vào mặt."

Harris siết chặt nắm tay, vẻ mặt vẫn vô cảm nhưng trong lòng hỗn loạn vừa nhục nhã vừa sợ hãi.

Trên giảng đường, hắn có thể bịa ra đủ "thông số vớ vẩn" - đúng như lời Sae nói, để chọc "con nhãi tinh tướng" đó nổi giận, suýt thì động thủ với hắn. Nhưng sự tỉnh táo, lạnh lùng và những thông số chính xác đến gần như không có sai số, từng góc độ mà Sae ném vào mặt hắn trước đó mới là thứ vũ khí hủy diệt thực sự. Cô ta không thèm chửi bới, cô ta hoàn toàn có thể dùng năng lực chuyên môn để chứng minh bọn hắn là những kẻ rỗng tuếch, nợ kiến thức nhưng lại thừa thời gian đi làm trò bẩn thỉu.

Cái cách cô dọn dẹp như một cỗ máy...

Cách cô kiểm soát thời gian đúng tới từng giây dưới áp lực bức người của Lucas...

"Mẹ kiếp..." Harris nghiến răng, đứng bật dậy kéo chiếc đèn bàn công suất lớn về phía mình. Hắn thô bạo lật tung cuốn "Cẩm nang Tính toán Tọa độ và Phần tử bắn Pháo binh" dày cộp vốn đã bám bụi cả tháng nay ra. "Ngồi trơ ra đấy làm cái gì nữa? Định để tuần sau bị đuổi cổ thật à? Lão Hung Cao chỉ chửi cho sướng mồm thôi, nhưng gã Lucas sẽ làm thật đấy!" Harris gầm lên một tiếng khô khốc với ba đứa còn lại. "Lấy hết tài liệu sa bàn sáng nay ra. Tính lại toàn bộ sai số góc tà từ đầu. Đêm nay không sửa xong bài toán quỹ đạo, không đứa nào được đi ngủ! Đăng ký phòng mô phỏng đi, trong tuần này phải chạy thử số liệu trước!"

Ánh đèn neon trong phòng F.160 thắp sáng cho đến tận 3 giờ sáng. Những kẻ vừa mới chiều nay còn ngạo nghễ đi bắt nạt người khác, giờ đây đang mồ hôi nhễ nhại, cuống cuồng bấm máy tính và rà soát từng dòng số liệu để tự cứu lấy tương lai của chính mình. Bọn họ không rớt môn vì thiếu kiến thức, vì ngay đêm đó, cái tát bằng số liệu của Sae đã ép bọn họ phải vắt kiệt sức để nhồi nhét lại toàn bộ những gì đã hổng.

Chương trước
MỤC LỤC
Chương sau

1 thought on “[CCPB] Chương 02”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *