[CCPB] Chương 03

Chương trước
MỤC LỤC
Chương sau

Đêm cuối hè ở vùng ngoại ô trôi qua ngắn ngủi và ngột ngạt. Khi tiếng còi báo thức toàn đại đội vang lên xé toạc không gian lúc 05:00, Sae bật dậy từ chiếc giường sắt đúng nhịp sinh hoạt. Mọi thớ thịt trên cơ thể cô lập tức biểu tình bằng những cơn đau nhói buốt. Khối cơ đùi và bắp chân sau 240 nhịp Burpees chiều qua, dù đã được cô cẩn thận giãn cơ và một đêm nghỉ ngơi, bôi thuốc vẫn căng cứng và nóng giẫy như có ai đổ nước sôi vào. Khi cô thử co chân, một luồng đau chạy dọc từ bắp chuối lên đến thắt lưng khiến cô suýt ngã quỵ ngay cạnh mép giường.

Ngày thứ 2 sau trận phạt mới là ngày đau đớn nhất!

Rất may, nhờ có mang găng tay nên dù ngâm nước và chất tẩy rửa khá nhiều thì mấy vết xước trong lòng bàn tay cô đã ngoan ngoãn đóng vảy, từ từ lành lại.

Sae cắn răng, không để một tiếng rên rỉ nào lọt ra ngoài. Cô dùng băng vải y tế quấn chặt lấy lòng bàn tay, xỏ chân vào đôi giày đinh dã chiến nặng trịch, dứt khoát buộc dây. Thao trường không có chỗ cho sự yếu đuối, và cô biết vị Trung tá kia sẽ không bao giờ chấp nhận bất kỳ lý do bào chữa nào cho một tác phong chậm trễ.

05:30...

Sương mù trên thao trường dã chiến còn chưa tan hết, bảng lảng quện với mùi đất ẩm và mùi cỏ dại ngậm sương. Toàn đại đội học viên sĩ quan đứng thành những khối vuông nghiêm chỉnh, hơi thở hóa thành những làn khói mỏng trong cái lạnh ban sương.

Sae đứng trong hàng ngũ, hai nên tóc mai đã lấm tấm mồ hôi dù buổi tập chưa bắt đầu. Cơn đau từ đùi sau liên tục giật rút theo từng nhịp tim, nhưng cô vẫn ép bản thân đứng thẳng như một cây thương, gót chân khép chặt, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.

"Nội dung huấn luyện sáng nay: Kỹ thuật cận chiến áp sát và khống chế nhanh," tiếng Lucas vang lên, dứt khoát, vang vọng khắp khoảng sân rộng.

Anh bước ra từ lán chỉ huy, quân phục dã chiến chỉnh tề đến từng chiếc cúc áo, chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp che bớt đôi mắt hổ phách sâu thẳm. Trên tay anh, đoạn roi mây chừng hơn một mét không có gì đặc biệt so với Thước Định Quân Phong bằng gỗ sồi (hôm qua Sae mới bị phạt năm roi vào lòng bàn tay) nhưng vẫn toát ra quyền lực huấn luyện của giáo quan — gõ nhẹ vào ống quần theo từng bước đi đều đặn.

"Đối với một sĩ quan pháo binh, cận chiến không phải là ưu tiên hàng đầu trên chiến trường, nhưng nó là ranh giới cuối cùng giữa sự sống và cái chết khi trận địa bị đột kích. Tự chia cặp thực luyện đối kháng. Thời gian 150 phút."

Ngay khi khẩu lệnh "Bắt đầu!" vừa dứt, các học viên nhanh chóng dạt ra xung quanh để tìm cặp đấu. Sae chưa kịp di chuyển thì một bóng người cao lớn, vạm vỡ đã chủ động bước đến, chặn đứng hướng đi của cô.

Là Harris - tên học viên khóa trên lớn hơn cô gần bốn tuổi, cao chừng mét tám mươi lăm, vóc người lừng lững như một con trâu mộng cùng bờ vai thô dày của một kẻ đã cuồng luyện thể hình. Một đêm thức trắng để rà soát lại đống phần tử bắn khiến đôi mắt gã vằn lên những tia máu, bọng mắt thâm quầng, gương mặt xạm đen lộ rõ nét hốc hác và cáu bẳn.

Lucas vẫn không đả động gì đến ly nước cam bị đổ trong góc bếp tối qua. Còn con nhãi tinh tướng Sae dù hai chân đang rung lẩy bẩy vẫn ngẩn cao cái đầu mét rưỡi. Vậy khác gì đổ cả kho xăng dầu vào ngọn lửa thù hận hừng hực trong lòng gã?

Harris nhìn cái chân trái hơi run nhẹ vì căng cơ của Sae, nở một nụ cười đầy ác ý, hàm răng nghiến chặt:

"Chào đồng chí thủ khoa. Sáng sớm tinh mơ thế này, luyện tập chút với đàn anh chứ nhỉ?"

Xung quanh bọn họ, mấy tên đồng bọn của Harris cũng nhanh chóng đứng tản ra, ngầm tạo thành một vòng vây nhỏ cô lập Sae với phần còn lại của thao trường. Bọn chúng nhìn cô với ánh mắt giễu cợt, chờ đợi một màn kịch hay.

Những người khác đều đã có ghép cặp luyện tập xong, Sae không có quyền từ chối. Lần lữa thêm chỉ càng tăng rủi ro bị trừ điểm tích cực trong luyện tập, sẽ ảnh hưởng đến kết quả xét duyệt học bổng cuối kỳ. Sae im lặng lùi lại một bước, hai tay nâng lên ngang ngực thủ thế, ánh mắt lạnh lùng như mặt hồ đóng băng.

"Vào đi," cô ngắn gọn nói.

Harris không thèm khách sáo, gã lao lên như một con bò mộng. Nhưng ngay khi tiếp cận, thay vì dùng các chiêu thức khống chế tiêu chuẩn của quân đội như khóa tay hay vật vai, hắn liên tục xoay người, tung ra các chuỗi đá ngang hông và quét chân tầm thấp bằng ống chân cứng như sắt nguội, nện thẳng vào vùng đùi sau đang tổn thương của Sae.

HỰ!

Cú va chạm khô khốc vang lên, đùi sau dính một cú đá khiến Sae lảo đảo. Cô cắn chặt môi đến mức suýt rách da để ngăn một tiếng hét đau đớn thoát ra. Một cú quét sát đất ép Sae phải nhảy lên nhưng cơn đau làm cô chậm lại nửa nhịp. Đùi sau và bắp chân dính liền hai đòn bạo lực như bị một vạt dao nung đỏ lướt qua, trọng tâm hoàn toàn lệch sang một bên khiến cô suýt ngã quỵ.

"Sao thế thiên tài? Hôm qua dọn dẹp mệt quá nên hôm nay chân đứng không vững à?"

Harris gầm gừ trong cổ họng. Gã tận dụng lợi thế hình thể, lập tức áp sát, dùng bả vai to bản húc mạnh vào lồng ngực Sae, khiến cô loạng choạng lùi liên tiếp ba bước trên sân cát. Gã ghé sát tai cô, phả ra hơi thở nóng hổi thì thầm khiêu khích: "Con nhãi tinh tướng. Để tao dạy cho mày biết thế nào là thực tế thao trường. Để xem mớ số rách trên giấy giúp mày trụ được mấy giây."

Nói rồi, Harris bất ngờ luồn tay ra sau gáy Sae, tóm chặt lấy cổ áo dã chiến của cô, dùng toàn bộ trọng lượng vượt trội của mình hòng quật ngã cô bằng một cú Ippon (1) hoàn hảo.

RẦM!

Sae ngã ngửa xuống nền thao trường bằng đất nện và sỏi. Cát bụi bay mù mịt bám đầy vào mái tóc buộc gọn và bộ đồng phục huấn luyện của cô. Cú ngã từ trên cao khiến toàn bộ dưỡng khí trong phổi cô bị ép sạch ra ngoài, đầu óc choáng váng trong vài giây.

Xung quanh, đám đồng bọn của Harris vang lên vài tiếng cười rúc rích đầy đắc ý. Harris không hề lao xuống để thực hiện đòn khóa hạ gục theo đúng bài học. Hắn đứng trên cao, sừng sững nhìn xuống thân hình nhỏ bé đang nằm dưới đất của Sae, hất hàm đầy ngạo mạn. Hắn không muốn kết thúc nhanh chóng! Hắn muốn kéo dài thời gian, muốn biến "con nhãi mọt sách kiêu ngạo" này thành một trò hề thảm hại trước mặt toàn đại đội.

Đồng hồ bấm giờ của buổi tập chỉ còn chưa đầy một phút.

Cơn đau do rách cơ ở đùi, cơn bỏng rát từ lòng bàn tay rớm máu bị chà sát xuống cát, cùng với sự nhục nhã dồn nén từ tối hôm qua đến sáng hôm nay cộng hưởng lại chẳng khác nào khối bộc phá khổng lồ đè nát chút lý trí cuối cùng của Sae. Nhìn khuôn mặt nham nhở, đắc thắng của Harris và đám đồng bọn, cô hiểu rằng nếu cứ tiếp tục phòng thủ theo sách giáo khoa, hắn sẽ tiếp tục hành hạ cơ thể cô cho đến khi cô phế hoàn toàn cái chân trái.

Cái đầu lạnh mà cô cố giữ bấy lâu nay chính thức nổ tung. Bản năng của một con thú bị dồn vào đường cùng trỗi dậy, dữ dội và tàn bạo. Sae chống tay bật dậy, phớt lờ tiếng cơ đùi rách toạc. Cô không thèm hạ thấp trọng tâm để phòng thủ nữa. Cũng không muốn né tránh! Cô lao vào Harris với một thế trận đồng quy vu tận.

Harris cười lớn, nghĩ rằng con mồi đã mất khôn, tiếp tục vung chân thực hiện một cú đá tầm trung triệt hạ vào mạn sườn phải của Sae. Nhưng lần này, Sae không né. Cô chỉ cố đưa cẳng tay chặn bớt lực, chấp nhận hứng trọn một cú đá trời giáng vào giữa hông và mạng sườn của mình.

HỰ!

Cú đá khiến xương sườn Sae nhói lên đau đớn, nhưng ngay khoảnh khắc ống chân của Harris chạm vào người cô, gã cũng chính là kẻ bị mất trọng tâm trong một tích tắc. Sae tận dụng đúng một giây ngắn ngủi đó, hai cánh tay đang đỡ gạt vòng qua ôm chặt đùi Harris, thuận thế giật mạnh! Cô chấp nhận đổ máu để đổi lấy góc áp sát, rướn người lao thẳng vào lồng ngực Harris như một mũi tên.

Sae lập tức buông chân Harris, chộp lấy, siết chặt lấy cổ áo huấn luyện của hắn, dùng toàn bộ sức nặng và đà quán tính tàn nhẫn của cơ thể để giật mạnh gã ra phía sau. Đôi chân cô hạ tấn vững chãi như bén rễ xuống đất, mượn lực xoay hông, vật ngã cả thân hình mét tám mươi lăm của Harris xuống sàn đất nện.

RẦM!

Cú va đập cực mạnh của hai cơ thể va vào nhau vang lên như tiếng bao cát bốc dỡ từ xe tải. Bả vai phải của Sae chấn động dữ dội khi tiếp đất, nghe rõ một tiếng khục khô khốc của khớp xương bị chệch ra khỏi ổ. Đau đớn thấu tận tâm can khiến tầm nhìn của cô nhòe đi trong thoáng chốc.

Nhưng cô không buông tay. Sự điên cuồng đã chiếm trọn đại não.

Ngay khi vừa tiếp đất, Sae dùng chút sức tàn cuối cùng lật người đè sụp lên người Harris. Ngay lập tức, đầu gối nhỏ xíu của Sae cố sức đè lên giữa tấm lưng to bản của Harris, tay phải chém một nhát xuống động mạch cảnh trên cổ, tay trái bắt chéo, tóm chặt lấy cổ tay phải của Harris, bẻ ngược nó ra sau lưng gã một cách bạo lực. Cô dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể dập mạnh xuống, dùng tư thế khóa bẻ khớp vai tiêu chuẩn nhưng với một lực bộc phát điên cuồng.

"Áaaa!"

Harris chỉ kịp rống lên một tiếng đau đớn như bò bị chọc tiết rồi úp mặt xuống cát, toàn thân co giật, cánh tay phải bị khóa chặt ra sau lưng đến mức góc xương bả vai sắp lồi hẳn lên dưới lớp áo huấn luyện, chỉ cần Sae nhấn thêm một phân nữa, khớp vai của hắn sẽ gãy nát. Hắn hoàn toàn bị một con nhóc mét rưỡi trấn áp tuyệt đối, không thể nhúc nhích.

Khắp thao trường mười mấy cặp đấu xung quanh lập tức im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về góc sân.

Trận đấu kết thúc bằng một sự tàn khốc nằm ngoài mọi kịch bản huấn luyện. Sae vẫn duy trì tư thế đè một gối trên người gã học viên khóa trên, lồng ngực phập phồng dữ dội như một ống bễ. Một bên vai phải của cô trễ hẳn xuống, lỏng lẻo và dị dạng vì trật khớp, khóe môi rỉ ra một vệt máu đỏ tươi do cắn môi quá mạnh, tóc tai xõa xượi bám đầy cát bụi. Nhưng ánh mắt cô nhìn xuống Harris lại điên cuồng, lạnh lẽo và khát máu như một con sói hoang vừa cắn đứt cổ con mồi. Cô không buông tay, như thể chỉ cần Lucas không ra lệnh, cô sẵn sàng phế bỏ cánh tay của Harris ngay tại chỗ.

CỘP. CỘP.

Tiếng gậy dã chiến gõ xuống nền đất dập tắt mọi âm thanh thừa thãi, lạnh lùng bóp nghẹt bầu không khí căng thẳng.

Trung tá Lucas bước tới, dừng lại ngay bên cạnh hai người. Đôi mắt hổ phách nhìn lướt qua vết thương dị dạng trên vai Sae, rồi hạ xuống gã học viên đang nằm bẹp dí, thở hồng hộc dưới đất không trở mình . Gương mặt anh không một chút gợn sóng.

"Hết giờ," Lucas nhàn nhạt lên tiếng, thanh âm phẳng lặng đến đáng sợ. "Buông ra."

Nghe thấy hai từ "Hết giờ", lý trí quân đội trong đại não Sae mới từ từ thiết lập lại. Cô chậm rãi buông lỏng lực tay, loạng choạng đứng dậy nhưng cơn choáng ập đến đột ngột khiến cô ngã ngồi lên lưng Harris làm hắn lại thét lên một tiéng. Bả vai phải của cô buông thõng sang một bên, toàn thân run rẩy bần bật vì cơn đau của cơ đùi và khớp vai bắt đầu dội về sau khi nồng độ adrenaline(2) tan bớt. Nhưng cô vẫn cắn răng, chống tay trái gượng dậy, ép hai gót chân khép chặt, đứng nghiêm chỉnh theo điều lệnh.

Harris bò dậy từ đống cát, một tay ôm lấy cánh tay phải suýt gãy, mặt mũi tái mét không còn một giọt máu, vừa thở dốc vừa nhìn Sae với ánh mắt chất chứa cả sự nhục nhã lẫn sợ hãi.

Lucas đứng giữa hai người, thanh roi mây khẽ xoay một vòng quanh những ngón tay: "Thực luyện đối kháng trên thao trường là để các người nâng cao kỹ năng sinh tồn, tăng độ nhạy bén trong áp sát khống chế kẻ , chứ không phải nơi để các người đem ân oán cá nhân vào để cắn xé nhau như lũ thất học vô kỷ luật."

Anh chỉ thẳng đầu gậy vào ngực Harris. "Cậy hơn tuổi, hơn thể lực, dùng đòn bẩn để hạ nhục đồng đội. Phạt 20 vòng sân chạy vũ trang tải trọng đầy đủ. Lập tức thi hành!"

Lúc này, Lucas mới quay sang nhìn Sae. Ánh mắt anh lạnh như băng, đâm thẳng vào sự bướng bỉnh cuối cùng đang còn âm ỉ trong đôi mắt cô: "Còn cô, học viên Samezu Sae. Tôi vừa khen cô biết giữ cái đầu lạnh vào tối hôm qua, và hôm nay cô vứt nó vào sọt rác ngay khi bị khiêu khích."

Lucas bước sát lại, khoảng cách gần đến mức Sae có thể nhìn thấy sự thất vọng lạnh lùng trong đôi mắt hổ phách của anh: "Muốn chết chùm? Một đổi một để thỏa mãn cơn giận? Cô nghĩ mình oanh liệt lắm sao? Cô thắng được hắn, nhưng đổi lại một bên vai trật khớp, đùi rách cơ nặng hơn, thậm chí, suýt phế luôn chân trái!". Anh dừng lại, nhìn xuống mái đầu nhỏ lù xù như ổ quạ đang cúi gầm của Sae, giọng càng lớn hơn. - "Trên chiến trường, sau cú quật đó, cô lấy cái gì để đi tiếp, lấy cái gì để tự vệ khi kẻ địch thứ hai xuất hiện?"

"Báo cáo Giáo quan! Hắn không chỉ tấn công vào điểm yếu của tôi trước mà rõ ràng là muốn cố tình hạ nhục tôi! Tôi buộc lòng phải phản kháng để bảo vệ danh dự!" - Sae nghiến răng, giọng cô lạc đi vì đau và uất ức.

Lucas không đáp ngay. Anh tiến lại gần, khoảng cách gần đến mức Sae cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ bộ quân phục nghiêm cẩn của người chỉ huy. Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang đầy rẫy sự nổi loạn của cô.

"Danh dự?" Lucas cười khẩy, giọng anh trầm xuống, sắc lẹm như dao cạo. "Cô gọi cái cách cô lao vào hắn, chấp nhận phế đi cánh tay của chính mình để kéo đối thủ xuống bùn là 'bảo vệ danh dự' sao? Sae, cô đang nhầm lẫn giữa sự quả cảm của một sĩ quan với tư tưởng của đám cảm tử cực đoan! Cô sẵn sàng hy sinh khả năng chiến đấu, thậm chí ném luôn cái mạng của bản thân chỉ để nhìn kẻ thù cùng đau đớn như mình? Đó không phải là tư duy của người thắng cuộc, đó là tư duy của kẻ thất bại muốn tìm người chôn cùng!"

Sae sững người, nhưng hơi thở càng lúc càng gấp rút: "Hắn chủ động tấn công vào điểm yếu của tôi, thậm chí còn nhiều lần cố ý làm tôi bị thương nặng, nếu tôi không dứt khoát…"

"Im lặng!" Lucas ngắt lời, áp lực từ vị Trung tá khiến không gian như đặc quánh lại. "Cô đang đứng ở thao trường huấn luyện của học viện quốc phòng, không phải chiến trường sinh tử. Mục đích của diễn tập là để rèn luyện kỹ năng, để cô trở nên thuần thục và tinh xảo hơn trong việc kiểm soát đối phương, hoặc tệ nhất, trong lúc bị khống chế cũng tìm được đường sống. Còn cô, ban đầu chỉ chăm chăm vào chuyện thắng - thua, càng về sau càng biến buổi diễn tập thành một cuộc ẩu đả đường phố, liều chết triệt hạ đối thủ! Thứ cô nhắm đến không phải nâng cao kỹ năng mà là giải quyết ân oán cá nhân bằng máu của chính mình để giải tỏa cơn uất nghẹn từ hôm qua đến giờ! Cũng chính là 'bảo vệ danh dự' trong miệng của cô nãy giờ!".

Lucas chỉ vào vết thương trên vai cô, gằn giọng: "Cô là thủ khoa, cô là thiên tài, nhưng lúc này, cô hành xử như một đứa trẻ con đang hờn dỗi. Cô sẵn sàng vứt bỏ cánh tay, phế luôn đôi chân, thậm chí không cần mạng chỉ để chứng minh cô 'hơn' hắn trong một buổi thao luyện? Đó thậm chí còn không phải là chủ nghĩa anh hùng cá nhân, đó là NGU NGỐC!" - Anh dừng lại, thanh roi mây chống xuống đất. - "Nếu hôm nay, sau cú quật đó, một nhóm kẻ thù khác lao đến, cô lấy cái gì để cầm súng? Lấy cái gì để bảo vệ mục tiêu? Cô không chỉ ném mạng mình vào bãi rác mà đã hy sinh tương lai, sinh mạng của cả đại đội chỉ để đổi lấy một phút vinh quang giẻ rách!"

Anh lùi lại một bước, ánh mắt thất vọng đâm thẳng vào Sae: "Tôi cần một sĩ quan biết dùng cái đầu để chiến thắng, hoặc ít nhất: giữ được cái mạng, chứ không phải một con thú chỉ biết dùng sức để cắn xé cho thỏa lòng hả dạ rồi chết mất xác trên chiến trường. Nếu cô không học được cách tách biệt giữa ân oán cá nhân và nhiệm vụ, cô sẽ sớm trở thành gánh nặng trên chiến trường, hoặc tệ hơn, là một quả lựu đạn mất chốt giữa lòng căn cứ chỉ huy!"

Sae cắn chặt môi, cúi đầu, giọng run lên vì đau và uất: "Báo cáo Giáo quan... tôi..."

"Im lặng! Thao trường không nghe lời giải thích của kẻ mất não!" Lucas cắt lời, dứt khoát và tàn nhẫn. "Lỗi để cảm xúc chi phối hành vi đối kháng, tự gây thương tích cho bản thân, tư tưởng lệch lạc: Phạt theo khung kỷ luật thao trường."

Anh quay lưng, đi về phía nhà hiệu bộ, để lại mệnh lệnh lạnh lùng dội lại: "Tự đi bộ đến phòng y tế nắn lại khớp vai. Sau khi băng bó xong, không được nghỉ ngơi, lập tức quay đây, một tay giữ tư thế nâng súng ngắn không tải trọng trong vòng 30 phút để rèn lại sự ổn định của cánh tay và tâm lý. Sau đó,..."

Harris đang đeo vũ trang gần đó, cố ý nán lại nhìn phản ứng của "con củ cải mét rưỡi khi nghe tuyên án mang trọng tải chạy vũ trang 20km" nhưng ngay khi nghe cô chỉ bị phạt nâng súng 30 phút, hắn không cam tâm! Trong phút chốc, hắn dường như quên mất chính mình gây sự trước, lập tức bước lên, vừa ôm cánh tay đau vừa nói lớn:

"Báo cáo Trung tá! Cùng phạm lỗi đánh nhau trên thao trường, cô ta lẽ ra cũng nên bị phạt giống tôi chứ? Như vậy mới công bằng! Thậm chí, cô ta còn vi phạm ngay khi vừa bị xử lý kỷ luật hôm qua! Hay cô ta... có sự ưu ái đặc biệt!"

Cả thao trường như bị dội một gáo nước đá, không một ai dám thở mạnh. Lucas chậm rãi quay người lại, ánh mắt hổ phách nhìn Harris như nhìn một kẻ thiểu năng. Anh bước lại gần, thanh roi mây chậm rãi gach vài đường trên sàn đất nện bất giác gõ nhẹ hai tiếng lên bắp tay hắn.

"Cậu đòi công bằng với tôi?" - Giọng Lucas trầm, khàn nhưng nghe rõ mồn một. "Cậu lớn hơn cô ấy 3 tuổi, nhập học trước 2 năm, thể hình gấp rưỡi đối phương. Trên thao trường, cậu không dùng kỹ thuật được dạy để thực hiện khống chế đối thủ như lệnh mà dùng chênh lệch về thể hình và mấy tiểu xảo dơ bẩn đường phố để hạ nhục đồng đội còn dám đứng đây chất vấn tôi? Một sĩ quan tương lai chỉ có bấy nhiêu năng lực và lòng tự trọng thôi sao?"

Lucas vung roi giáng xuống, chân phải Harris kịp tránh như chân trái đang trụ, còn đeo tải nặng, không kịp nhảy né, trúng ngay một phát đau điếng.

"Cô ấy bị phạt vì để cảm xúc dẫn dắt và tự làm mình bị thương. Còn cậu bị phạt vì tư cách đạo đức và tác phong còn khiếm khuyết. Nếu cậu muốn 'công bằng' như cậu nói, kiểu của cậu, tôi có thể đổi cho cậu: 30 phút nâng súng lục nhắm bắn, nhưng với điều kiện: tôi sẽ trực tiếp bẻ trật khớp vai còn lại của cậu cho giống cô ấy. Cậu có muốn nhận sự công bằng đó không, học viên Harris Samuel?"

Harris mặt cắt không còn một giọt máu, mồ hôi hột chảy ròng ròng, lập tức đứng thẳng lưng, không dám nhìn vào mắt Lucas: "Báo cáo… không ạ! Tôi xin lỗi Giáo quan! Tôi sẽ thi hành án phạt ngay"

"Còn cô, sau 30 phút nâng súng, bước qua bàn quan sát bên trái sân tập, đứng thẳng, dùng tay trái chép phạt toàn bộ chương Nguyên tắc bảo toàn lực lượng trong phòng ngự 5 lần, hoàn thành trước 13 giờ. Tôi sẽ đích thân ra kiểm tra."

Sae hít một hơi sâu, nén lại cơn đau thấu xương đang truyền về từ bả vai phải. Cô giơ tay trái lên, chào điều lệnh dứt khoát theo bóng lưng của anh:

"Rõ, thưa Giáo quan!"

Phòng y tế dã chiến sực nức mùi cồn và thuốc sát trùng. Quá trình nắn lại khớp vai là một cuộc tra tấn khác. Khi vị bác sĩ quân y đột ngột dùng lực bẻ mạnh một cú để đưa xương cánh tay của Sae trở lại ổ khớp, dù chỉ trong khoảnh khắc, cô đã cắn rách cả chiếc gạc y tế trong miệng, mồ hôi tuôn ra như tắm, toàn thân co rút lại nhưng tuyệt nhiên không để bất kỳ giọt nước mắt nào rơi xuống.


(1) ippon: ở đây chỉ một cú quăng qua vai hoàn toàn có thể quật ngã đối và chiến thắng ngay lập tức.

(2) adrenaline (còn gọi là epinephrine) là một loại hormone và chất dẫn truyền thần kinh được giải phóng từ tuyến thượng thận. Đây là yếu tố cốt lõi tạo nên phản ứng "chiến đấu hay bỏ chạy" (fight-or-flight), giúp cơ thể bùng phát năng lượng tức thì (như tăng nhịp tim và huyết áp, mở rộng khí quản, tăng độ nhạy giác quan...) để đối phó với các tình huống nguy hiểm, căng thẳng hoặc phấn khích

Chương trước
MỤC LỤC
Chương sau

Mời mình ly trà sữa nha

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *