NHỮNG QUÂN CỜ
Tác giả: Hy Lạc
Thể loại: Quân nhân, cường cường, thực tế khốc liệt, ngược luyến, huấn.
Lưu ý (cái gì quan trọng in đậm/ tô đỏ)
+ Truyện có yếu tố trừng phạt, dạy dỗ, có thể không phù hợp với trẻ em <16 tuổi. Do đó, một số chương nếu mình thấy hơi nặng có thể sẽ đặt pass.
+ Tất cả pass đều là Hylactruyen
+ Đây là tác phẩm hư cấu. Mọi nhân vật, tổ chức, địa điểm, sự kiện và tình tiết xuất hiện trong tác phẩm đều là sản phẩm của trí tưởng tượng hoặc được xây dựng cho mục đích nghệ thuật. Bất kỳ sự tương đồng nào với cá nhân, tổ chức hoặc sự kiện có thật, dù còn sống hay đã qua đời, đều hoàn toàn là ngẫu nhiên và không mang tính quy chiếu.
+ Nếu có nhã ý sử dụng một phần hay toàn bộ tác phẩm, bạn vui lòng ghi chú tên tác giả là Tiểu Vy và liên lạc với mình trước nhé.
VĂN ÁN
“Phản quốc hay Anh hùng? …Quy trình hậu kiểm chính thức bắt đầu…”
Quân đội không lưu giữ quá khứ, chỉ công nhận kỷ luật và năng lực tác chiến. Tại Phân khu IV—vùng biên thùy đang thắt chặt từng cổ chai cung ứng—không có chỗ cho sự yếu mềm, chỉ có những bộ óc thiên tài bị mài mòn dưới gót giày điều lệnh.
Một cựu Thượng úy thủ khoa chuyên ngành mật mã và kinh tế quốc phòng, kẻ từng nắm giữ mạch máu tài chính nhưng lại chọn làm một “Binh nhì rác rưởi” để tự chôn sống danh dự chính mình. Cô dùng sự thông minh để lách qua các khe hở của điều lệnh, tự biến mình thành một cỗ máy thối rữa một cách hợp pháp với mức điểm sàn 51/100 nhục nhã. Nhưng hệ thống không cho phép thiên tài được chết đi trong lặng lẽ.
Một Trung tướng — vị bạo chúa thực chiến — đã dùng uy quyền tối thượng để đập nát cái tôi sĩ diện hão huyền, ép cô vào đơn vị đặc nhiệm cường độ cao nhất.
Một vị Trung tá lại trong lúc đỉnh cao sự nghiệp chọn làm giáo quan máu lạnh dùng roi mây, hình phạt quỳ hành lang và 400 cái chống đẩy dốc ngược đầu để nắn lại một thanh thép đã gãy đôi.
Giữa những âm mưu ngân sách ngầm tại thủ đô và cuộc chiến ly khai tàn khốc, một ma trận tối ưu hóa 3% đã được thiết lập bởi bộ não bị đày đọa, trở thành vũ khí chiến lược cứu sống hàng ngàn binh sĩ. Nhưng quy luật nghiệt ngã của bàn cờ chính trị đã định sẵn: quân cờ giỏi nhất là quân cờ biết tự hủy đúng thời điểm.
Tại trận địa pháo kích cuối cùng, điện tín Morse khô khốc vang lên: “Địch đánh lên đồi. Chúng tôi không giữ được… Xin nã pháo. Vĩnh biệt”
MỤC LỤC
Chương 01 – Chương 02 – Chương 03 – Chương 04
